Thứ Ba, 10 tháng 1, 2017

TÂM THƯ SINH VIÊN NHẬT GỬI THẾ HỆ TRẺ VIỆT NAM: “VƠ ĐŨA CẢ NẮM”

by Hải An Phạm  |  at  1/10/2017 11:50:00 SA

Về “tâm thư” của một sinh viên Nhật gửi thế hệ trẻ Việt Nam không phải là mới, với tiêu đề “Việt Nam – nhà giàu và những đứa con chưa ngoan”, tôi không phủ nhận một số ý kiến, song quy kết nó thành người Việt Nam nói chung là hoàn toàn lệch lạc. Vậy nên, tôi xin phản biện đôi điều sau:

Đầu tiên, xin khẳng định rằng, thế hệ trẻ Việt Nam luôn hào hứng với “ly cà phê ngon”, song cũng vui vẻ với “ly cà phê đắng”, luôn nỗ lực không ngừng cho những hoạt động vì ngày mai tươi sáng hơn. Thực trạng“Cơn ngủ gục – ngủ gật trước những giá trị ảo và vô tình để những giá trị thật bị mai một” là có, song nó chỉ là một bộ phận rất nhỏ trong thế hệ trẻ Việt Nam ngày nay. Bài viết nghiêng về “tự hào” đất nước Nhật Bản và đưa ra những so sánh rất khập khiễng giữa Nhật Bản với Việt Nam và góc nhìn theo lối “vơ đũa cả nắm”, phán xét khi nói về VN. Bởi, ở bất cứ một quốc gia nào, kể cả các quốc gia rất phát triển như Mĩ, Nga hay Nhật Bản…thì mọi vấn đề luôn tồn tại 02 mặt, góc này có những con người này, góc kia có những con người khác…, chứ không chỉ ở Việt Nam.
Du học sinh Nhật tại VN này chỉ có “hơn 4 năm sinh sống tại Việt Nam”. Thời gian như vậy có thể là dài đối với một số người nhưng lại quá ngắn đối với những người gắn bó lâu dài. Vậy, thử hỏi rằng, liệu với thời gian 4 năm sinh sống tại VN, bạn du học sinh Nhật đã trải nghiệm được những gì trên mảnh đất cong cong hình chữ S này? 

1. Bạn du học sinh Nhật viết:“Tôi tự hào vì nơi tôi lớn lên, không có rừng vàng biển bạc… Tôi tự hào vì đất nước tôi không có bề dày văn hiến lâu đời…Tôi tự hào vì đất nước tôi được thử thách nhiều hơn bất kỳ ai”… Dĩ nhiên, ai ai cũng đều tự hào về quê hương, nơi chôn rau cắt rốn mình sinh ra. Không ai có quyền chọn bố mẹ, quê hương để sinh ra. Bởi thế, việc du học sinh Nhật này tự hào về nước Nhật – nơi bạn sinh ra là điều không có gì đáng bàn. Song, bạn tự hào về một nước Nhật “được thử thách nhiều hơn bất kỳ ai” và nhắc tới thảm họa động đất sóng thần xỷ ra, “giữa hoang tàn, đổ nát, đói khổ và biệt lập, người ta chỉ nhìn thấy từng dòng người kiên nhẫn xếp hàng nhận cứu trợ và cúi đầu từ tốn cảm ơn. Không có cảnh hôi của, lên giá, cướp bóc, bạo lực nào diễn ra giữa sự cùng khổ. Chỉ chưa đầy một năm sau khi hàng loạt thành phố bị xóa sổ hoàn toàn, sự sống lại bắt đầu hồi sinh như chưa từng có biến cố nào đã xảy ra”…

Có lẽ, đối với Việt Nam, thảm họa sóng thần chưa từng xảy ra, nhưng những hậu họa do thiên nhiên gây ra như bão, lũ lụt hay hạn hán hàng năm cũng phải chịu thử thách rất nhiều. Bạn du học sinh Nhật tại VN tự hào người Nhật chỉ chưa đầy 01 năm sau đã đứng dậy sau cơn thảm họa sóng thần thì người Việt Nam cũng đầy tự hào là một đất nước với 1000 năm Bắc thuộc, bị các nước phương Bắc xâm lược liên miên, rồi cuộc kháng chiến trường kỳ chống TD Pháp và Đế quốc Mĩ…nhưng vẫn kiên cường đấu tranh, giành độc lập, tự do dân tộc mà không hề bị đồng hóa.

Chưa nói đến, thảm họa sóng thần tại Nhật Bản xảy ra năm 2011, khi đất nước Nhật Bản đã là một cường quốc có nền kinh tế phát triển mạnh mẽ, được đồng minh Mĩ giúp đỡ về các mặt. Còn ở Việt Nam, sau chiến tranh, bị nước Mĩ và đồng minh cấm vận, kinh tế kiệt quệ, những hậu quả nặng nề do chiến tranh tàn phá…thì thời gian khắc phục sẽ lâu hơn.

2. Bạn du học sinh Nhật nói rằng, “Tại các thành phố, chỉ cần nhà mình sạch sẽ là được, ngoài phạm vi ngôi nhà, bẩn đến đâu, không ai quan tâm. Ở các nhà máy, nếu không biết dồn rác thải ở đâu, họ sẽ cho chúng ra ngoài đường, sông suối, biển cả vì đó là “tài sản quốc gia” – đã có quốc gia lo, không phải việc của mỗi người dân. Tại một đất nước mà 80% dân số sống bằng nghề nông, đất đai, nước ngầm hầu như đã bị nhiễm độc, đến nỗi, người ta nói vui trong năm nữa thôi sẽ là thời đại của ung thư vì ăn gì cũng độc, không ít thì nhiều, không thể khác. Vì sao nên nỗi?”

Xin thưa rằng, các “nhà máy” mà bạn đang nói đến ở đây, trong số đó có bao nhiêu “nhà máy” đến từ đất nước Nhật 
Bản của bạn, bạn biết không? Liệu tất thảy các “nhà máy” ấy đều là của Việt Nam? Các doanh nghiệp nước ngoài đến VN mở thị trường nhưng không tôn trọng luật pháp, đảm bảo vệ sinh môi trường cho người dân, vì lợi ích mà họ bỏ qua mọi thứ khiến người dân VN “ăn gì cũng độc, không ít thì nhiều, không thể khác”. 

Không phủ nhận tình trạng bị ung thư ở VN đang ngày càng tăng cao, song, con số này ở Nhật Bản cũng không thấp hơn là bao bởi ảnh hưởng của các nhà máy điện hạt nhân không an toàn tới sức khỏe người dân nơi đây. Đất nước nào cũng có một thời kỳ quá độ đi liền với những mặt hạn chế, cần thời gian để khắc phục nó. Cũng như nước bạn hiện tại đang phải đối mặt với vấn đề đáng lo ngại, đó là dân số ngày càng già cỗi.

3. Bạn chỉ ra việc người Việt không biết xếp hàng, xếp hàng chỉ dành cho học sinh tiểu học người Việt không biết tự hào về người Việt…và quy kết rằng, “thật xấu hổ nếu 4000 năm văn hiến chỉ là một chương trong sách lịch sử chứ không được thể hiện trong cách hành xử đời thường. Thật buồn vì đó cũng là điều tôi thấy mỗi ngày”. 

Bạn nói những điều trên một cách đầy quy kết, không hề có số liệu, sự kiện cụ thể. Đúng, người Việt không biết xếp hàng, không biết tự hào về người Việt… Nhưng, đó chỉ là một bộ phận và bạn đang dùng số liệu của thiểu số để áp đặt cho đa số. Một đất nước với gần 90 triệu dân, liệu trong 4 năm bạn ở VN, bạn chứng kiến được bao % người Việt không xếp hàng, không biết tự hào về người Việt? Hay chăng, bạn chỉ gặp gỡ, chứng kiến và phỏng vấn một vài người và quy kết đó là con số chung?

Rồi bạn nói “người Việt chửi hay còn hơn hát, cứ xách ba lô ra tới thủ đô một chuyến thì sẽ được mục sở thị…”. Vâng, xin thưa rằng, Thủ Đô là nơi bà con tứ xứ lên thành phố lập nghiệp, mưu sinh. Là những chú xe ôm hay những người phụ nữ ở các tỉnh lẻ lên Thủ Đô với gánh trên vai không chỉ đơn thuần là hàng rong vài ba mớ rau, vài thứ lặt vặt mà còn gánh trên mình cuộc sống mưu sinh vất vả với những miệng chờ cơm, chờ tiền ăn học của những đứa con đang tuổi ăn, tuổi lớn… Họ xuất phát từ những người nông dân lam lũ, vất vả, quen với con trâu, con bò, họ sống chân chất, hiền lành sau những lũy tre làng. Họ đến với thành phố mưu sinh với những bỡ ngỡ, xô bồ. Họ bực tức, họ chửi đổng khi có chuyện không công bằng hay trái với lợi ích mà họ phải chịu. Vậy mà bạn quy kết một số bộ phận như vậy thành người Việt nói chung?

Truyền thống tốt đẹp của người dân VN như “lá lành đùm lá rách”, “một con ngựa đau, cả tàu bỏ cỏ”…, người dân luôn chia sẻ ngọt bùi với nhau… 4000 năm văn hiến của Việt Nam là vậy, bạn chỉ nhìn một vài hành xử không đúng quy chuẩn mà vội vàng quy kết đó chỉ là “một chương trong sách lịch sử”, thì liệu có khách quan?

4. Bạn du học sinh Nhật viết: “Người Việt có một nền di sản độc đáo, một nguồn sức mạnh vô cùng to lớn, ai cũng nhìn thấy, chỉ có người Việt là không thấy hoặc từ chối nhìn thấy. Vì sao nên nỗi? Tôi đang nhìn thấy một thế hệ, họ không còn biết phải tin vào điều gì, thậm chí còn không dám tin vào chính mình”. Đến đây, thực sự tôi không còn muốn phản biện quan điểm của bạn nữa vì những dòng này bạn viết quá lệch lạc, phiến diện, một chiều. Bởi, chỉ trong vòng 4 năm bạn ở VN mà bạn nhìn “thấy một thế hệ, họ không còn biết phải tin vào điều gì, thậm chí còn không dám tin vào chính mình” thì … tôi dám đồ rằng, 4 năm du học sinh tại VN, bạn là người không năng nổ, hòa nhập, không am hiểu với môi trường sống nơi đây. Bạn như những “anh hùng bàn phím” khác, ngồi phòng lạnh và chém gió những vấn đề thời sự!

5. Cuối cùng, ở đất nước nào cũng đang tồn tại những mặt trái, kể cả đất nước Nhật Bản của bạn. Không phủ nhận ở VN đang tồn tại những mặt tiêu cực, song, bạn đang nhìn nhận vấn đề không qua lăng kính đa chiều, khách quan mà rất chủ quan, phiến diện, đầy tính quy kết. Nói như ngôn ngữ của cộng đồng mạng thì bạn đang làm “thánh” phán, khi tự cho mình đứng trên người khác và phán xét vấn đề. 

Bạn biết chê bai, song bạn đã bao giờ tự hỏi bản thân mình, rằng đã góp sức gì cho đất nước Việt Nam trong 4 năm du học và đã làm được gì cho quê hương của bạn?
Nguồn: Nguyễn Lan Chi

16 nhận xét:

  1. Bạn sinh viên Nhật với 4 năm sinh sống ở Việt Nam đã thảo ra hẳn 1 tâm thư, hẳn là bạn cũng có ít nhiều quan tâm đến cuộc sống ở đây. Cái đó thì xin ghi nhận. Bạn là người Nhật, đất nước được biết đến với nghị lực phi thường, cái này ai cũng biết. Nhưng bạn mang bản thân bạn cùng với 4 năm sống ở nước khác để đánh giá về cả một cộng đồng nơi đó thì e là bạn hơi bị chủ quan quá rồi, và còn phiến diện nữa đấy.

    Trả lờiXóa
  2. Ui giời, nghe giọng là thấy có mùi "rận" rồi. Chắc mấy bác ấy thấy làm người VN nói nhau không ăn thua, nên giả làm 1 thằng oắt con ngoại quốc để dạy đời người VN. Cũng như Trump, nói bậy bạ mà cũng sẽ có người tin.

    Trả lờiXóa
  3. đất nước nào cũng còn những vấn đề tồn tại, ngay cả ở Nhật đất nước mà bạn du học sinh này đang sinh sống. Bạn này đang có cái nhìn phiến diện về Việt Nam, thử hỏi trong 4 năm được học tập và sinh sống ở Việt Nam bạn đã làm được gì cho đất nước chúng tôi mà có quyền nói này nói nọ

    Trả lờiXóa
  4. đất nước chúng tôi được đánh giá là một đất nước thân thiện, hiếu khách và an toàn. Bạn đã sống ở mảnh đất này 4 năm, trong suốt 4 năm được học tập và sinh sống ở đây chắc bạn chưa đi nhiều, không năng nổ, hòa nhập nên mới có thể có cái nhìn phiến diện như vậy

    Trả lờiXóa
  5. “Việt Nam – nhà giàu và những đứa con chưa ngoan”
    Có vẻ người viết tâm thư này quy chụp quá! Không hẳn như vậy. Có rất nhiều sinh viên, nhiều bạn trẻ họ vẫn nỗ lực làm việc, học hành chăm chỉ, họ không màng tới những gì mà gia đình họ có, họ muốn thể hiện một tinh thần hiếu học, hăng say với học tập và công việc mà. Nhắc lại người viết tâm thư quá quy chụp!

    Trả lờiXóa
  6. Nhật Bản hay Việt Nam đều có những điều hay, những điều chưa được của riêng mình.
    Sao có thể so sánh một cách khập khiễng như vậy ? Đúng là người Việt Nam bị ảnh hưởng sâu sắc bởi nền văn minh lúa nước truyền thống nên trong tiềm thức vẫn còn nhiều thói quen không hợp thời đại. Nhưng tất cả những điều đó không phải những thói xấu, cùng với đó là cách đối nhân xử thế, sống có tình có nghĩa. Người Nhật Bản sống kỷ luật, làm việc hiệu quả cao nhưng bù lại cuộc sống họ như một cái máy. Thời gian tâm trí dành cho bản thân, gia đình và xã hội ngày càng mai một.

    Trả lờiXóa
  7. bài viết mang tính quy chụp quá mức rồi đó, sao lại vơ đũa cả nắm như vậy được, ở đâu cũng có cái tốt, cái xấu đan xen. tuy nhiên chúng ta những nên nhìn nhận những vấn đề còn thiếu sót, tồn tại để sửa chữa, hoàn thiện xây dựng đất nước ngày càng phát triển

    Trả lờiXóa
  8. Người ta nói: "Con không chê cha mẹ khó/ Chó không chê chủ nghèo"
    Các bạn là sinh viên nghiên cứu, học tập ở những đất nước phát triển, các bạn được tiếp cận với môi trường năng động, môi trường thuận lợi để phát triển bản thân. Điều đó rất tốt, và nhà nước cũng mong các bạn phát triển, có một chút cống hiến cho đất nước.
    Đừng thấy ra ngoài thấy nước người ta phát triển mà về chê bai nước mình. Các bạn đặt ở vị trí, bố mẹ lo cho các bạn ăn học, các bạn ăn học phát triển rồi về chê bố mẹ xem có được không?

    Trả lờiXóa


  9. Là du học sinh 4 năm ở Việt nam, đã đi đến đâu trên mảnh đất chữ S? Đã biết và sõi ngôn ngữ Việt nam đến đâu mà chưa gì đã viết tâm thư chê bai vậy? Du học sinh một nước phát triển, song có lẽ tư tưởng của bạn lệch lạc, tỉ lệ nghịch với sự phát triển của nước các bạn thôi.

    Trả lờiXóa
  10. Đúng là đầu óc của những đứa trẻ to xác! Thế mà cũng đòi viết tâm thư? Không hiểu các bạn nghĩ gì về tâm thư đây nữa? Các bạn ở nước tôi 4 năm, các bạn đã làm gì được cho đất nước tôi? Các bạn đã giúp gì được cho nhân dân tôi? Mà sao các bạn chỉ biết chê bai như vậy?

    Trả lờiXóa
  11. Du học sinh này mới ở Việt nam có 4 năm mà phán như đúng rồi ấy. Đúng, các bạn ở đất nước phát triển thật đấy, nhưng đâu phải các bạn phát triển toàn diện đâu? Trong xã hội của các bạn cũng sẽ có tồn tại người nọ, người kia mà. Sao lại nhìn nhận sang Việt nam theo cách vơ đũa cả nắm vậy?

    Trả lờiXóa
  12. Dù ở bất kỳ quốc gia nào cũng vậy thôi. Có mảng phát triển, thì cũng có mảng tối của nó. Có nơi kinh tế phát triển thì cũng có nơi kinh tế chưa phát triển. Luôn có nhiều tầng lớp người trong xã hội. Mà ở xã hội phát triển thì

    Trả lờiXóa
  13. "Du học sinh Nhật tại VN này chỉ có “hơn 4 năm sinh sống tại Việt Nam”. Thời gian như vậy có thể là dài đối với một số người nhưng lại quá ngắn đối với những người gắn bó lâu dài. Vậy, thử hỏi rằng, liệu với thời gian 4 năm sinh sống tại VN, bạn du học sinh Nhật đã trải nghiệm được những gì trên mảnh đất cong cong hình chữ S này? "
    Đúng là xã hội có nhiều loại người, không phải cứ ở trong môi trường phát triển thì cái đầu của con người mới phát triển đâu.

    Trả lờiXóa
  14. Nhật Bản là một đất nước đẹp, văn hóa cũng đẹp và có nhiều thứ để học hỏi nhưng cách nói của bạn du hs kia thì thật phiến diện. Vn hay Nb nó đều có mặt tốt, mặt trái riêng, VN mà giống hoàn toàn đk NB thì gọi là Nb luôn cho xong, có điều t cũng chả thích. ở VN có đầy thứ tiêu cực như bạn nói thật n ng dân vẫn khá hài lòng vs cs còn NB, t ko lầm thì họ có tỷ lệ tự tử siêu cao và chỉ số hạnh phúc cũng thấp nốt. Nên là thôi cái kiểu so sánh ấy đi dhs NB, thay vì ngồi đấy nói, bạn có thể về nước xd vn phát triển như NB kia mà.

    Trả lờiXóa
  15. Ở mỗi quốc gia, mỗi dân tộc có những văn hóa về công việc khác nhau, nếu người Nhật thích cống hiến thì người Việt Nam lại thích sáng tạo, người lười, người chăm nước nào cũng có

    Trả lờiXóa
  16. "Tôi đang nhìn thấy một thế hệ, họ không còn biết phải tin vào điều gì, thậm chí còn không dám tin vào chính mình”. Nực cười, kẻ mà nói ra điều này chắc chắn là một kẻ tự cao tự đại, luôn tự cho mình là nhất. Đi du học ở Nhật mà lại không học được tính khiêm nhường, khiêm tốn của người Nhật hay sao.

    Trả lờiXóa

Proudly Powered by Blogger.