Thứ Tư, 12 tháng 6, 2013

CÁI KẾT CỦA MỘT GIA ĐÌNH DANH GIÁ

by Bien Che  |  at  6/12/2013 05:02:00 SA

Phạm Hải An

           Cái tin Ông Hồ Đức Việt qua đời ở tuổi 66 đã khai màn cho không ít cuộc "đại phẫu" về nguyên nhân dẫn đến sự ra đi đột ngột và chóng vánh của một con người nguyên là Ủy viên Bộ Chính trị, Trưởng ban Tổ chức Trung ương Đảng Cộng sản Việt Nam, một con người sinh ra và lớn lên trong một gia đình thuộc vào hạng danh giá ở Việt Nam: Ông nội là Cụ Hồ Tùng Mậu - một người cùng thế hệ với Chủ tịch Hồ Chí Minh và bạn chiến đấu của Cụ Hồ ở những năm tháng hoạt động cách mạng tại Trung Quốc; là con trai út của nhà cách mạng, liệt sĩ Hồ Mỹ Xuyên (nguyên Phó Bí thư Tỉnh ủy Nghệ An). Sinh ra trong một gia đình có truyền thống cách mạng và miền quê hiếu học xứ Nghệ nên ngay từ những năm tháng ngồi trên ghế nhà trường, Ông Hồ Đức Việt đã sớm khẳng định tố chất của một người tài, có khả năng kế cận, tiếp nối trang sử vàng của quê hương và gia đình. Có một chi tiết mà chắc người dân xứ Nghệ đến nay vẫn còn nhớ và nhắc đến ông như một biểu tượng của tinh thần hiếu học và tinh thần vượt khó khi Sở Giáo dục và đào tạo Nghệ An thời ấy đã phát động phong trào: "Học tập, đuổi kịp và vượt Hồ Đức Việt". Và không giống những tài năng khác của Việt Nam thời ấy và mãi sau này, trong chặng đường tiếp theo Hồ Đức Việt vẫn có những bước tiến đều, dài trên con đường học tập và danh vọng. Ông lần lượt được các cấp ban ngành Trung ương, cơ sở đánh giá cao ở năng lực, nhân cách và uy tín nên được bổ nhiệm vào những vị trí quan trọng từ công tác giảng dạy, công tác Đoàn thanh niên cho tới khi ông là một chính khách tên tuổi, có nhiều đóng góp cho sự nghiệp xây dựng và bảo vệ Tổ Quốc. Nhưng cái đáng tiếc của Ông Việt là không có được một trường sức khỏe dẻo dai, một thể chất mà giúp ông chống chọi với những căn bệnh quái ác để tiếp tục sự nghiệp dang dở mà chính ông đang theo đuổi và dành toàn tâm, toàn ý. Ông ra đi khi bên cạnh để lại vô vàn sự tiếc thương, sự hụt hẫng cho không ít những người đồng chí, đồng đội và những người dân đã dành cho ông những sự kính trọng và lòng biết ơn. Đã có không ít người đã nghiêng mình trước anh linh của Ông trong đám tang như một sự kính cẩn cuối cùng dành cho một con người tài năng và chính trực.



           Ông ra đi cũng tạo ra một "thời cơ" cho những kẻ thích đơm đặt, ăn không nói có có cơ hội trổ tài viết, kể nên những câu chuyện tiếu lâm chính trị. Những chi tiết li kỳ, những nội dung lần đầu tiên được phát lộ đã được những cây viết bán chuyên nghiệp vẽ nên. Nguyên nhân chính xuất phát từ việc có người cho rằng, ông Việt bị đứt gánh giữa đường, bị kẻ xấu hãm hại nên buộc phải rút lui chính trường trong tâm trạng ấm ức. Và họ cũng cho rằng, đây là nguyên nhân thúc đẩy nhanh căn bệnh vốn đã tồn tại và ngự trị lâu trong con người Ông. Và những đồn đoán đó tiếp tục được đẩy nhanh ngay trong thềm Hội nghị Trung ương 7 (Khóa XI), người ta lại nhắc đến "mối thâm thù" giữa Ông Việt và đương kim Bí thư Thành ủy Hà Nội Phạm Quang Nghị với những tình tiết như vụ điều khiển cơ quan báo chí phanh phui chuyện Ông Việt cúng tế tại Xã Đàn (Hà Nội)....Những câu chuyện kiểu như thế tưởng chừng không bao giờ dừng lại. 
           Có người còn mạnh dạn đưa ra những lí giải mang tính căn nguyên gây nên cái chết của Ông Việt mà như tác giả Phan Châu Thành (Danlambao) trong bài viết mang tiêu đề: "Tại sao ông Hồ Đức Việt ‘phải chết’?" Tất cả những tình tiết ấy nói lên rằng, Ông Việt đã trở thành một chủ đề nóng mà những cây viết này tận dụng tối đa phục vụ cho những ý đồ của bản thân. Tuy nhiên có một chi tiết mà chính những tác giả này không hiểu và chắc không bao giờ hiểu được. Ông Hồ Đức Việt rời cương vị của một Ủy viên Bộ Chính trị, Trưởng ban Tổ chức Trung ương vào cái tuổi không phải là ít (64 tuổi). Tôi nói ra chi tiết này, chắc sẽ có không ít người quay sang hỏi nhau là ở cái tuổi gần 70 nguyên Tổng Bí thư Nông Đức Mạnh và đương kim Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng vẫn làm việc đấy thôi. Các bạn không nên vội thắc mắc làm gì, bởi giữa những người đó không giống nhau ở nền tảng sức khỏe. Có thể ở độ tuổi sau "thất thập cổ lai hi" vị lãnh đạo này, kia vẫn còn sung sức, đủ sức khỏe và trí tuệ để tham gia những công việc chính trường. Bản thân Ông Hồ Đức Việt sau những năm tháng cống hiến trên nhiều cương vị đã biết mình mắc phải căn bệnh hiểm nghèo và ông chọn cho mình con đường rút lui khỏi chính trường để giành cương vị đang nắm cho người khác xứng đáng hơn mình, ít nhất là trên phương diện sức khỏe. Và như vậy, lẽ ra người ta phải ca tụng, tôn xưng Ông Việt như một con người biết lo cho dân, cho nước vì nếu vì lí do sức khỏe mà bản thân ông không đi hết con đường thì gây nên không biết bao hệ lụy cho đất nước. Hoặc chúng ta cũng thể hiểu rằng, nếu việc rút lui khỏi chính trường xuất phát từ việc những người làm công tác nhân sự Trung ương khóa XI biết được tình trạng sức khỏe của Ông Việt nên không dám tiếp tục trao trọng trách Trưởng ban Tổ chức Trung ương (Một chức vụ quan trọng trong Đảng) cho ông thì đó càng là một câu chuyện hết sức bình thường. Những người làm công tác tổ chức, nhân sự có cái lí khi đưa ra những quyết định như vậy. Cho nên, thay vì đưa ra những luận điểm mang tính li kỳ, giật gân và câu khách, những cây viết cũng nên dành cho mình một phút tĩnh tâm để hiểu những sự việc theo quy luật thông thường, theo cái lộ trình mà lẽ ra và tất yếu phải thế. Đừng vì một lí do nào đó, những toan tính nào đó mà quên đi rằng, vấn đề mình đang chuyền tải vốn đang tồn tại trong những mối quan hệ hữu cơ, ràng buộc với các sự vật, hiện tượng xung quanh mà khi chúng ta vô tình hay hữu ý tách nó ra để phân tích, mổ xẻ thì nó không còn là nó, không còn nguyên nghĩa ban đầu. Nên chăng đó cũng chính là cái cần có, không thể thiếu ở những người tự cho mình quyền được đình hướng dư luận. 
Sống trong đời sống cần có một tấm lòng!
Trích: http://molang0205.blogspot.com/

21 nhận xét:

  1. Ở cái tuổi 64 lại còn mắc bệnh hiểm nghèo, thử hỏi ông Hồ Đức Việt còn theo đuổi chính trị làm gì. bản thân mỗi người khi đã quá cái tuổi tứ tuần, bước sang tuổi già thiết nghĩ họ muốn được một cuộc sống bình yên hơn là theo đuổi trên chiến trường. Một người mắc bệnh, biết rằng mình không thể sống được lâu nữa thì việc ông Việt rời khỏi ghế chính trị là lẽ hiển nhiên. Cớ sao vẫn có kẻ đặt điều vì ông?

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. đây không phải là theo đuổi mà là ông vẫn cống hiến cho đất nước. Những kẻ đơm đặt là những kẻ vô lương tâm, một là vừa bịa đặt sự việc, không tôn trọng sự thật, hai là dám phạm vào tâm linh người đã khuất. những kẻ như vậy không đáng được tha thứ.
      bọn chúng là những kẻ cơ hội, bất cứ ai, bất cứ chỗ nào cũng sẵn sàng, hoặc là ton hót nịnh bợ, hoặc là bôi xấu, rêu rao để làm vừa lòng kẻ đứng sau chi tiền cho chúng thôi. thật đáng khinh!

      Xóa
    2. Đúng rồi đọc tiểu sử của ông Hồ Đức Việt tôi cũng thấy được những gì mà ông đã làm, những gì mà ông đã cống hiến cho đất nước. Một con người sinh ra trong một gia đình truyền thống. Phải công nhận là ông Hồ Đức Việt rất giỏi. Còn lắm kẻ vô lương tâm như bạn nói thật sự chúng rất đáng ghét. Loai đấy thì chấp làm gì

      Xóa
  2. Ông Hồ Đức Việt cũng đã có tuổi sức khỏe lại không đủ để chống lại những căn bệnh hiểm nghèo qoái ác nên ông đã ra đi đây là điều hiển nhiên vậy mà cớ sao vẫn có những kẻ vin vào cái cớ này nói xằng nói bậy tuyên truyền nhảm tung những tin đồn không hay về cái chết của ông.Ông đã ra đi là một điều vô cùng đáng buồn vậy cớ sao không để người đã khuất được yên vì những cái mục đích xấu xa của chúng nó của những con rận mà chúng nó lợi dụng cả cái chết của ông để tuyên truyền xằng bậy.Chúng mổ xẻ vấn đề nhìn nhận phiến diện mà còn là suy diễn ra mà không nhìn tổng thể gắn kết tất cả lại thì liệu có còn khách quan không??

    Trả lờiXóa
  3. Xung quanh cái chết của một chính trị gia đúng là có lắm kẻ bàn ra tán vào. Mặc dung ông Hồ Đức Việt đây chết là do bị mắc bệnh hiểm nghèo. Dù thế nào thì chúng cung nghĩ ra đủ kiểu để nói này nói nọ. Ông ấy chết rồi thì hãy để cho ông ấy được yên giấc. Cớ gì mà cứ lôi họ ra để bàn tán như vậy, bàn tán cái hay thì không thấy chỉ toàn thấy chuyện xấu. Như vậy gia đình ông ấy cũng sẽ rất đau lòng

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Làm chính trị gia cũng khổ thế đây. Dính vào rồi thì không thoát ra được. Dù có giỏi thế nào, có tốt thế nào thì cũng bị bao nhiêu con người nhìn vào soi mói đủ chuyện. Dù gì thì cũng nhắm mắt làm ngơ thôi. Tôi đây ghét nhất lắm kẻ ăn không ngồi rồi, đã không làm được chuyện gì nên hồn thì cũng ngồi im. Đằng này chỉ có nói xấu người khác là giỏi thôi

      Xóa
  4. Thực ra thì đâu có ai muốn lấy chuyện mà họ đã chết ra để nói làm gì. Tại lắm kẻ rận chủ vớ vẩn chúng thấy trước đó quan hệ giữa ông Phạm Văn Nghị và ông Hồ Đức Việt có cái mà chúng gọi là “mối thâm thù”. Và từ lúc ông Hồ Đức Việt rời khỏi ghế chính trị vì bệnh tật của ông đã trở nặng thì chúng đã bịa ra đủ thứ chuyện nào là ông Hồ Đức Việt bị chèn ép.... Ông chết rồi chúng cũng có chịu dừng đâu. Bản chất của chúng vốn là thế mà.

    Trả lờiXóa
  5. thật quá đột ngột vừa hay tin ông không phát biểu gì đó giờ lại qua đời,xin chia buồn cùng gia đình và tiếc thương một con người giư nhiều trọng trách Ủy viên Bộ Chính trị, Trưởng ban Tổ chức Trung ương Đảng Cộng sản Việt nam.dòng dõi cách mạng hồ tùng mậu nỗi tiếng,ông ra đi để lại cho chúng ta nhiều hụt hẫng mới cái tuổi hơn 60 cái tuổi an dưỡng tuổi già mà ông đã ra đi,thật tiếc

    Trả lờiXóa
  6. ông ấy ra đi vì nguyên nhân hết sức bình thường là vấn đề sức khỏe. chúng ta phải biết rằng ông ấy xứng đang được tôn vinh được ca tụng vì những gì đã làm được cho đất nước và cho nhân dân chứ không như những kẻ chống phá chỉ biết moi móc, bịa đặt những điểm xấu cho người khác.

    Trả lờiXóa
  7. ông ra đi để lại nhiều nỗi đau cũng để lại cho bọn rận chủ cơ hội để nói có cái để mà viết bài.ai cũng biết ông vừa không trả lời ở kỳ vừa rồi bọn nó có cái viết rồi bây giờ kiểu gì chả có tít "hồ đức việt tại sao ông phải chết"."uẩn khúc sau cái chết hồ đức việt".thực sự không đúng lúc chút nào.chúng ta lại chuẩn bị nghe bọn rận chủ rên điệp khúc đảng ta thế này thế nọ

    Trả lờiXóa
  8. sau những năm tháng cống hiến trên nhiều cương vị đã biết mình mắc phải căn bệnh hiểm nghèo nên ông chọn cho mình con đường rút lui khỏi chính trường để giành cương vị đang nắm cho người khác xứng đáng hơn mình, ít nhất là trên phương diện sức khỏe. Vậy nên ông xứng đáng được khen ngợi được ca tụng.

    Trả lờiXóa
  9. Đã gọi là bọn cơ hội chính trị thì kiểu gì có thời cơ chúng chẳng tận dung triệt để, đặc biệt những nhân vật liên quan tới chính trị lại càng là đối tượng mà chúng nhằm tới, tội nghiệp cái ông đi xa mà chúng cũng không tha, đúng là lũ đê tiện.

    Trả lờiXóa
  10. đúng vậy, nhiều người đừng có nhìn vào một sự việc mà đoán già đoán non trong khi lại chẳng có một thông tin chính xác nào cả, người trong cuộc thì người ta hiểu rõ hơn ai hết, mình ở ngoài, thông tin thì thiếu, kiến thức thì yếu, điều tốt nhất là cứ nên trật tự, đó là giải pháp thông minh nhất

    Trả lờiXóa
  11. đó có thể là một cái kết buồn, theo tôi nghĩ là như vậy, đơn giản ở một khía cạnh là con người thôi thì đó cũng là một điều đáng buồn rồi, còn ít tuổi như vậy, lại được hưởng nhưng chế độ cao của một nhà lãnh đạo, vậy mà phải ra đi quá sớm như vậy, há chẳng phải là điều quá ư đáng tiếc hay sao?

    Trả lờiXóa
  12. buồn thật, tôi nghe nói đây là một người rất giỏi, lại là một người sinh ra trong một gia đình rất danh giá, có truyền thống cách mạng, có đóng góp rất nhiều cho đất nước, như vậy mà lại ra đi rất sớm như vậy, đúng là đáng tiếc, một lần nữa xin chia buồn sâu sắc tới gia đình ông hồ đức việt!

    Trả lờiXóa
  13. buồn thật, ông hồ đức việt là người sinh ra và lớn lên trong một gia đình cách mạng, điều đó không quan trọng lắm, quan trọng là ông hô đức việt là một người có đức có tài ,có đóng góp cho đất nước, cho nhân dân mà lại ra đi quá sớm, quá đột ngột như vậy thì thật là đáng tiếc

    Trả lờiXóa
  14. thơi gian trước đây tôi vẫn cứ thắc mắc một điều không hiểu tại sao một người có tài, có kinh nghiệm và là một người trong một gia đình có truyền thống cách mạng như ông hồ đức việt lại có thể rút lui khỏi công việc nhà nước lâu như vậy, thì ra là vấn đề sức khỏe

    Trả lờiXóa
  15. Người đã chết rồi thì hãy để họ được yên nghỉ đi. Chuyện cuộc đời họ như thế nào chỉ có những người trong cuộc mới hiểu, tại sao báo chí cứ phải nhất quyết bới tung mọi thứ lên vậy, chưa kể những kẻ ác ý lại còn thích đơm đặt để làm hại xã hội nữa chứ. Đúng là xã hội của đồng tiền làm con người ta mất chất.

    Trả lờiXóa
  16. Ai mà chẳng phải chết, sinh lão bệnh tử cái quy luật ấy làm sao mà tránh khỏi được. Ông ra đi để lại tiếc thương cho bao nhiêu con người. Nhưng những kẻ tự nhận mình là dân chủ thật đáng vô tâm khi dùng việc này để xuyên tạc nói xấu Đảng.

    Trả lờiXóa
  17. Sự ra đi của ông là mất mát lớn của Đảng và nhà nước, ông Hồ Đức Việt được biết đến với một nhà khoa học tự nhiên đi làm chính trị, vì thế tư duy về chính trị của ông rất cởi mở, rành mạch và luôn được coi là những đột phá, ông ra đi là nhà nước, nhân dân mất đi một nhà khoa học chính trị thật sự. Nhưng đành phải chấp nhận thôi, đó là số mệnh của con người, không ai có thể chống lại được số mệnh, tuy là duy tâm, nhưng mà chúng ta cũng nên tin vào điều đó, dù ít hay nhiều.

    Trả lờiXóa
  18. có nhiều thông tin cho rằng, ông Hồ Đức Việt qua đời là do bị Đảng thất sủng, do bị chèn ép trong chính trị khiến ông uất ức mà ra đi. Nhưng thực tế không hề có chuyện đó, gia đình ông và các bác sĩ đã tận tâm cứu chữa đã khẳng định rằng, ông ra đi vì không thể chiến thắng căn bệnh hiểm nghèo mà ông đang gặp phải. Cũng dễ nhìn thấy qua hình ảnh của ông, khi ông còn sống nhìn ông rất gầy, mọi người cũng có thể đoán được rằng ông đang bị bệnh, và thực tế là như thế. vì vậy, cho dù nhiều người có đơm đặt bịa chuyện như thế nào thì sự thật vẫn là sự thật, không khác đi được, và nếu có chuyện li kì như chư vị rận đã nói không thể là người nhà ông Việt không biết được.

    Trả lờiXóa

Proudly Powered by Blogger.