Thứ Bảy, 27 tháng 4, 2013

TRẦN MẠNH HẢO VÀ ĐẤT NƯỚC CÓ BAO GIỜ BUỒN THẾ NÀY CHĂNG?

by Bien Che  |  at  4/27/2013 04:40:00 CH

Phạm Chiến
         Công chúng yêu văn học từng biết đến nhà thơ, nhà văn kiêm nhà báo Trần Mạnh Hảo qua bài văn bình luận về đoạn trong tác phẩm chèo cổ "Kim Nham" với tên gọi '"Xúy Vân giả dại" với những nội dung, cách nghĩ mới gắn với thời điểm hiện nay. Chính thông qua cách nhìn tinh tế của Ông, nhân vật Xúy Vân hiện lên một diện mạo mới. Một người con gái với hạnh phúc duy nhất là có một gia đình đầy đủ và được sống với chính gia đình ấy đã dám hành động và đứng lên để giành lấy hạnh phúc cho mình với cách riêng của mình là "giả dại". Dẫu rằng không có kết thúc đẹp cho Xúy Vân khi cô bị chính người tình phụ bạc nhưng nó cũng gióng lên một hồi chuông về quyền sống của người phụ nữ trong xã hội phong kiến. Họ là những nạn nhân của chính xã hội mình đang sống. Sự quan tâm và có được những bình phẩm tinh tế cho thấy ở Trần Mạnh Hảo luôn có những day dứt về cuộc sống, thế sự - những con người mà hình như đã vắng bóng trong cuộc sống đương đại. 

Nhà văn, nhà thơ kiêm nhà báo Trần Mạnh Hảo
         Đối với người nghệ sỹ những đứa con tinh thần chính là những "phương tiện", những hình tượng mà tác giả hướng tới và chuyển tải những vấn đề mang tính tư tưởng, quan niệm nhân sinh sâu sắc. Trần Mạnh Hảo cũng nằm trong số những văn nghệ sỹ đó. Với một Xúy Vân, ông đã gián tiếp lên án những cái xấu, tiêu cực trong cuộc sống hiện nay và lên tiếng đòi những quyền lợi cơ bản cho người phụ nữ trong xã hội hiện đại. Những việc làm của Trần Mạnh Hảo thật đáng trân trọng nhưng một người nghệ sỹ thực sự không thể đứng ngoài quy luật phát triển, vận động của xã hội. Lên án cái xấu, cái tiêu cực nhưng cũng không quên ngợi ca, tán dương những việc làm tốt, những điển hình tiên tiến trên mọi lĩnh vực của đời sống. Có như vậy xã hội mới có sự phát triển đúng hướng và tiến bộ. Những hành động chỉ nhăm nhăm "bới lông tìm vết" sẽ vô tình làm cho diện mạo xã hội có phần ảm đạm và thê lương. Nó sẽ làm giảm đi ý chí, nghị lực của những con người muốn chung tay xây dựng và cải tạo xã hội. Và đến đây chúng ta mới biết lí do vì sao xã hội hôm nay khi đã đi qua "cơn bão bệnh của thời cuộc" với những cuộc chiến tranh xâm lược từ bên ngoài lại tôn vinh những hình tượng Nhà văn - Chiến sỹ, những con người đã dùng chính những ngòi bút sắc lẹm và tấm lòng ngun ngút căm hờn để làm nên những "bản tình ca" rực cháy cổ vũ cho những chiến sỹ ngoài mặt trận có được quyết tâm chiến đấu và hướng đến ngày độc lập của toàn dân tộc. Trở về với thời bình, dẫu rằng trong quá trình xây dựng và cải tạo xã hội cũ có những điều thế này, thế kia thế hệ những nhà văn đã trải qua một thời binh nghiệp không chấp nhận nhưng vẫn cùng chung tay để thay đổi. Có chăng đó mới là cốt cách của một nghệ sỹ chân chính.
         Trong số những con người may mắn được bước tiếp cùng dân tộc trong giờ phút vinh quang của những ngày hè đỏ lửa 30/04 cách đây 38 năm không phải ai cũng nhìn nhận được những vấn đề mang tính quy luật khách quan. Một số người bước ra cuộc chiến tranh và mang trong mình ký ức tươi đẹp về những năm cả nước chung tay diệt giặc Mỹ xâm lược. Hình ảnh về những con người sẵn sàng gạt bỏ những hạnh phúc riêng tư, nhưng ước mong đẹp để sẵn sàng vào chiến trường đã mãi in đậm trong họ. Tiêu biểu là gia đình nghệ sỹ Dương Thị Xuân Quý và Bùi Minh Quốc. Sự hi sinh của họ quả thực rất là lớn lao và họ cũng có quyền được đòi hỏi một môi trường xã hội tốt đẹp để thụ hưởng và đến đáp cho những năm tháng cống hiến quên mình. Trong hoàn cảnh đó có một số nghệ sỹ đã đánh mất chính mình, họ đòi hỏi xã hội, đất nước phải dành cho họ thế này, thế khác trong khi nền tảng không cho phép. Và như một quy luật tất yếu họ quay sang phủ nhận những giá trị thuộc về nền tảng và kháng cự lại xã hội bằng những gì mình có mà xã hội trân trọng - Ngòi bút. Thực sự mà nói, những nội dung được họ chuyển tải được công chúng tiếp nhận một cách chủ động bởi tên tuổi của họ đã thành "thương hiệu", là chân lý. Cho nên vấn đề được chúng ta quan tâm có chăng chính là thái độ, chiều hướng mà họ hướng tới. Trần Mạnh Hảo là một con người như vậy. Những năm tháng trong vai trò của một phóng viên chiến trường đã cho ông ký ức về một thời tuổi trẻ cống hiến quên mình. Khi quay về cuộc sống sau chiến tranh thay vì hướng ngòi bút phục vụ cho công cuộc xây dựng và cải tạo xã hội cũ thì ông lại dùng chính tài năng văn chương của mình để đả kích, lên án những hiện tượng, vấn nạn tiêu cực trong xã hội và quy kết nó thành bản chất của chế độ. Có lúc ông đã cho rằng, sự cống hiến của ông trong quá khứ là vô ích. Hàng loạt tác phẩm ra đời mang trong mình sự đả phá không thương tiếc đã biến Trần Mạnh Hảo thành một người mà trong thời gian gần đây rất hay gọi "người bất đồng chính kiến".                 Với những "Li thân" ông đã đánh mất đi chính sự tôn trọng của bạn bè, đồng nghiệp và công chúng yêu thơ ông. Không những vậy những quyền lợi về chính trị cũng vì vậy mà mất theo khi Ông bị khai trừ khỏi Đảng năm 1989 và trở thành người ngoài biên chế nhà nước. 
         Những quyền lợi bị mất đi khiến Ông như một người bị chết đuối đang cố tím phao cứu hộ. Ông luôn có thái độ cảnh giác và coi những người làm tại các cơ quan nhà nước là kẻ thù, là nguyên nhân làm nên tình cảnh hiện nay của Ông và cố tìm lấy một vài sai sót, hạn chế, tiêu cực của xã hội để lên án cho "bõ ghét" như cách nói chính ông. Và càng quý hơn khi có cùng người đồng hành. Trong trường hợp này, bài thơ "Đất nước những năm thật đáng buồn" được cho là của nhà thơ Nguyễn Khoa Điềm trở thành chiếc phao cứu sinh để Trần Mạnh Hảo thấy được mình không cô độc trên con đường mà ông tự gọi là "công lý" cho chính mình. Chắc hẳn rằng, Trần Mạnh Hảo đã vỡ òa khi có được "tri kỷ" mà lại là một nhân vật "cỡ bự" như Ông Nguyễn Khoa Điềm thì còn gì bằng và ngay lập tức ông đã lấy cảm hứng cho ra đời bài thơ "Đất nước có bao giờ buồn thế này chăng?" với một cảm xúc tương đồng. Trong lời giới thiệu khi ra mắt bài thơ này, Trần Mạnh Hảo viết: Tôi viết bài thơ này sau khi đọc bài thơ Đất nước những tháng năm thật buồn” của nhà thơ Nguyễn Khoa Điềm. Xin cám ơn nhà văn Nguyễn Quang Lập đã đăng bài thơ này trên trang web Quê choa ngay sau khi tác giả gửi đến. Cũng xin cám ơn nhà thơ Nguyễn Khoa Điềm đã gợi hứng cho tôi viết bài thơ “Đất nước có bao giờ buồn thế này chăng ?”. Nguyễn Khoa Điềm thế hiện trong bài thơ “ Đất nước những năm tháng thật buồn” là một con người cô đơn tuyệt đối trong một xã hội mà đảng cộng sản muốn tập thể hóa cả tấm hồn con người. Sao trong chế độ xã hội xã hội chủ nghĩa vui hơn tết này mà nhà thơ Nguyễn Khoa Điềm lại thấy đất nước mình buồn thảm dường ấy ? Những câu thơ tuyệt hay mà nhà thơ rút ra từ gan ruột đã làm tôi choàng váng : 
Bây giờ lá cờ trên Cột cờ Đại Nội 
Có còn bay trong đêm 
Sớm mai còn giữ được màu đỏ ? 
Bây giờ con cá hanh còn bơi trên sông vắng 
Mong gặp một con cá hanh khác ? 
… 
Bao giờ giọt nước mắt chảy xuống má 
Không phải gạt vội vì xấu hổ 
Ngước mắt, tin yêu mọi người 
Ai sẽ nắm vận mệnh chúng ta 
Trong không gian đầy sợ hãi ?…"
         Như một người lâu ngày không được nói, Trần Mạnh Hảo luyên thuyên về một đống lí lẽ mà có lẽ chỉ ông mới có, cụ thể như: "Nguyễn Khoa Điềm là một nhà thơ “ thời chống Mỹ” gần như duy nhất còn có thể làm được thơ hay. Maiacopxki từng nói : “Anh có thể dối em tất cả nhưng trong thơ anh không thể dối”. Tôi không tin vào những bài thơ nhàn nhạt, tôi chỉ tin vào thơ hay. Anh Điềm làm thơ hay như thế khiến tôi tin anh đang thành thật bộc lộ con người cô đơn, con người gần như tuyệt vọng vào một đất nước đang bị băng hoại như đất nước ta hôm nay. Có khá nhiều người vẫn lên án nhà thơ Nguyễn Khoa Điềm chỉ vì anh đã từng là ủy viên Bộ chính trị đảng cộng sản Việt Nam phụ trách trưởng Ban tuyên giáo…Xin nhắc lại một câu danh ngôn phương Tây : “ Quyền lực làm tha hóa con người”. Vâng, đã đi theo ma thì phải mặc áo giấy. Nếu Trần Mạnh Hảo hay nhà thơ Bùi Minh Quốc… do ma đưa lối qủy dẫn đường mà bỗng dưng vào được Bộ chính trị Đảng cộng sản, biết đâu ta lại chẳng sắt máu hơn anh Điềm hồi ấy…, biết đâu ta vẫn còn diện áo giấy để làm ma văn học ? Hãy để anh Điềm được quyền làm một nhà thơ công dân, được quyền mặc áo vải, được nói thật với trang giấy và độc giả bằng những vần thơ nhỏ máu… 
Tôi bắt đầu yêu quý lại nhà thơ Nguyễn Khoa Điềm bằng bài thơ rất hay này của anh…"
        Không phủ nhận tất cả những lời nói của Ông như đánh giá đúng tầm tài năng của Nhà thơ Nguyễn Khoa Điềm với ngợi khen: "Nguyễn Khoa Điềm là một nhà thơ “ thời chống Mỹ” gần như duy nhất còn có thể làm được thơ hay". Rõ ràng, đây là một thực tế có thật nhưng có chăng nó chỉ phản ánh giai đoạn khủng hoảng của một lớp nghệ sỹ khi bước ra từ cuộc chiến tranh, nó không phản ánh được bước thụt lùi hay khủng hoảng của cả một nền văn học. Và hình như trong cách nói của ông thì chính ông cũng có mặt trong số ít nghệ sỹ ấy. Cái đáng bàn của chúng ta là những lí lẽ không đâu kiểu như "do ma đưa lối qủy dẫn đường mà bỗng dưng vào được Bộ chính trị Đảng cộng sản" thì hóa ra ông đang phủ nhận sự lựa chọn và sứ mệnh lịch sử và nhưng con người đứng đầu Đảng. Rõ ràng chính việc bị khai trừ khỏi Đảng Cộng sản đã khiến Trần Mạnh Hảo hằn học, nói xấu chính bộ máy lãnh đạo cao nhất của Đảng. Suy cho cùng nó cũng phản ánh đúng quy luật tâm lý của Ông. 
         Cũng phải nói rằng, hiện nay với sự ra đời của bài thơ "Đất nước có bao giờ buồn thế này chăng ?" nhưng chính Nguyễn Khoa Điềm cũng chưa lên tiếng xác thực vai trò "chính chủ" cho nên những ngộ nhận kiểu "thấy sang bắt quàng làm họ" như "Hãy để anh Điềm được quyền làm một nhà thơ công dân, được quyền mặc áo vải, được nói thật với trang giấy và độc giả bằng những vần thơ nhỏ máu… 
         Tôi bắt đầu yêu quý lại nhà thơ Nguyễn Khoa Điềm bằng bài thơ rất hay này của anh…" thực sự hơi khiên cưỡng. Phải chăng Trần Mạnh Hảo đang cô đơn trên chính con đường mình đi!

36 nhận xét:

  1. Những người đã từng phục vụ cho Tổ Quốc vì những sai lầm cá nhân mà quyền lợi không được thỏa mãn lại quay lại chống đối nói xấu cả một dân tộc một đất nước có đáng không. Trần Mạnh Hảo đã là con người đc biết đến với công tư rõ ràng khen ra khen chê ra chê vậy mà giờ đây lại đi làm những chuyện trái với đạo đức lương tâm.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. TIÊN SƯ TỤI XỎ LÁ BA QUE

      Có một lũ già ngu hơn lợn
      Não toàn giòi mặt chó nhơn nhơn
      Nhân cách uốn lượn giống lươn
      Bẻ cong lịch sử, bố tương vỡ mồm

      Chường mặt chó ra điều nhân sỹ
      Vẻ đau thương vận bĩ quốc gia
      Ngu hơn lợn – ngỡ tinh hoa
      Được lời nịnh thối – ngỡ là ông sao.

      Thằng hán nôm núp trang bô sít
      Chuyên bới phân, móc đít ra soi
      Chê rằng phân rất lắm giòi
      Lại khen bên Mỹ ít giòi ít phân.
      Tụ tập nhau 72 nhân sỹ
      Giở trò ma chữ ký nhân dân
      Không ngờ bị Bần Cố Nông
      Chơi cho một vố ọc phân lên mồm.

      Thằng răng vổ viết “bên thắng cuộc”
      Một lũ ngu vớ được xít xoa
      Đéo biết rằng nó ba hoa
      Bốn mươi phần nó bịa ba chín phần
      Nó tính chuyện bẻ cong lịch sử
      Trắng thành đen, thiện ác đổi thay
      Đảo luân lộn lý cho tày
      Da mặt thằng vổ chắc dày hơn mông.

      Có thằng trước nhà văn quân đội
      Rửng rưng vào nói tội gì đâu
      Chẳng qua trong lúc đánh nhau
      Đòn tra tấn giã lên đầu tù nhân
      Là biện pháp khảo tra tin tức
      Có chi mà so sánh cân đo
      Địt con mẹ, khốn nạn chưa
      Núi xương với nó vẫn chưa là gì.

      Nhà thơ Chí chuyên làm thơ cứt
      Thơ đéo gì ý thức lang băm ?
      Đéo gì giẻ rách, tâm thần ?
      “Muốn mang hồ”, “vác sông Hồng” là sao ?
      Ngồi đáy giếng “Ếch” chê đất nước
      Đất nước buồn lại bị ruồi bu
      Ruồi đây là những đứa ngu
      Vui hơn ngày trước lại tru là buồn.

      Đứa bá láp thích thơ năm chữ
      Trình như lồn, nhân cách hố phân
      Viết thơ tỏ vẻ ân cần
      Dặn dò giới trẻ chớ nhầm đường đi
      Nó nhất quyết biểu tình Tung Quắc
      Đề phòng khi nhà nước đớn hèn
      Năm 79 mày có xem ?
      Khựa sang là múc, hèn con mẹ mày.
      “Lại nói về chiến tranh” quá khứ
      Chuyện trong rừng thanh nữ thủ dâm
      Viết xong kết luận cái rầm
      Để cho đỡ chết khỏi cần đánh nhau
      Nó kết luận đéo cần chính nghĩa
      Đéo cần chi giải phóng quê hương
      Để cho nước đỡ tang thương
      Rõ phường khốn nạn, rõ phường vô ơn.

      ………………………………

      Đấy, nhân sỹ đấy! Còn nhiều nữa để dành viết sau.

      Nhân sỹ cái con bà chúng nó
      Rặt một bầy chó má ngựa trâu
      Ngu si toàn cứt trong đầu
      Huyênh hoang, khốn nạn chó đâu sánh bằng.

      Xóa
  2. Đọc qua bài viết về Trần Mạnh Hảo tôi bỗng nhớ đến truyện ngắn "Đôi Mắt" của Nam Cao. Trần Mạnh Hảo giống nhân vật Hoàng trong tác phẩm đó ở chỗ họ đều có cái nhìn phiến diện về một vấn đề. Với Hoàng đã không nhìn thấy sức mạnh của những người chỉ biết cẩm cày, cầm cuốc. Với Trần Mạnh Hảo không hiểu vì lý do gì mà sau khi đất nước độc lập ông ấy lại không nhìn thấy được thành tựu, những đổi thay, sự phát triển của đất nước. Trong khi biết bao người tự hào, ca ngợi về những bước tiến mới của tổ quốc thì ông Trần Mạnh Hảo lại ủ rũ một xó và tự buông xuôi mình, để những luận điệu xấu lôi kéo và tự đánh mất bản thân mình. Buồn thay cho một nhà văn đã từng được nhiều người yêu mến.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. VĂN TẾ NHỮNG LINH HỒN PHẢN ĐỘNG
      NGHE RADIO:http://www.youtube.com/watch?v=30hBqWZLMRo

      http://googletienlang.blogspot.com/2013/05/van-te-nhung-linh-hon-phan-ong.html

      Ối zời ơi là zời ời
      Múôn 1 lần dược ghi danh vào sử sách, mà cam chịu tấm thân trâu ngựa
      Mộng thành đại nghiệp để đến nỗi thành cô hồn vất vưởng bơ vơ
      Tủi nhục thay,
      Thương xót thay
      Oan nghiệt ấy ai người hiểu nổi
      Ý trời khó đoán ơi hỡi than ôi


      Hức hức hức

      Nhớ khi xưa chúng ta đồng bào, cùng một dòng máu rồng tiên
      Sao nay vì lí tưởng bất đồng, mà đường chia đôi ngả
      Hết lòng tận tụy ta chỉ vì giúp nước thương dân
      Cớ sao ngươi cố chấp mộng riêng ước mong thành bá nghiệp
      Để rồi đây sâu dưới mồ khô, hồn cô vất vưởng
      Không tấm bia để cỏ xanh rì, hỡi thật đơn độc lắm thay
      Khi sống xa nhà bán mạng cho quỷ dữ
      Không tổ quốc lúc chết chẳng nơi về

      Ặc ặc ặc
      Ta thường nghe chuyện về Hoắc Quang bỏ Xương lập Tuyên
      Cũng có nghe kẻ chuyện Y Doãn lập Thương phế Hạ
      Nhưng đó là chuyện ngày xưa vua tàn bạo lại k minh
      Còn ngày nay dân lạc an hòa thái bình thịnh trị
      Hơn nữa các người chỉ là bè lũ trôi dạt bên ngoài, sao sánh được vs Hoắc Quang
      Chỉ một cái miệng thối chửi càn , lại dám so tài cùng Y Doãn
      Thật là thời thế nhiễu nhương,
      Trắng đen đảo lộn
      Nói năng càn rỡ, lí lẽ k thông chỉ khiến thiên hạ phỉ nhổ
      Đem tấm thân cha mẹ làm kiếp dê chó, thật nhục mạ đến tổ tiên
      Giang sơn đất việt suốt 4 nghìn năm bao lần chống ngoại địch
      Há sợ chúng bay 1 lũ ô hợp châu chấu đá xe
      Thật chẳng khác gì sức bọ ngựa mà đòi ra tay bộ hổ
      Cũng giống như thân cá chích mà ước mộng đoạn kình
      Có ai hiểu cho lòng kẻ bán nước
      Khốn nạn thay 1 lũ chỉ cầu vinh
      Khi sống các ngươi liệu có thấy hổ thẹn với bao đời Đinh Lí Trần Lê
      Giờ lúc chết đi còn mặt mũi nào nhìn 18 đời vua Hùng đất việt
      Thiên đường có cửa các ngươi chẳng chịu đi
      Địa ngục không lối lại cố đâm đầu vào
      Để nay thành lũ quỷ lang thang
      Há chẳng phải tội nghiệp lắm sao
      Phặc phặc phặc

      Nay Chém ta làm bài tế này chỉ mong sao các ngươi thoát được khỏi nỗi mê trần tục
      Cố chút lòng thành hi vọng sao linh hồn các ngươi sớm thoát khỏi bể trầm luân mà sớm được đầu thai
      Dù biết thật khó nhưng ta sẽ đưa các ngươi đến cõi vô ưu
      Dốc hết từ bi có xá chi tấm thân vô lượng
      Dâng một tuần nhang lạy hồn người đã khuất
      Một khúc ai văn tỏ lòng kẻ trần gian
      Tấm thân bẩn nhục giờ chìm sâu dưới ba tấc đất, về chốn cát bụi hư không
      Linh hồn các ngươi nơi đâu có nghe thấy lời ta thì mau mau hiển hiển
      Dẫu khi sống co khốn khổ, khốn nạn, vất vơ, vất vưởng
      Hay lúc chết có chết đâm, chết chém, chết chợ, chết đường
      Xin gọi ba hồn bảy vía về đây ăn cơm ăn cá
      Đừng ra chốn góc đường mà dọa nạt trẻ con

      Văn tế sơ sài, lòng thành khôn tỏ
      Hồn thiêng có linh, xin cho nhất âm nhất dương

      Xóa
  3. Nếu ta nhìn mọi việc một cách lạc quan, thì cược sống tất nhiên sẽ tốt đẹp hơn trong mắt ta. Đơn giản như thấy một người gặp phải khó khăn, người ấy mỉm cười đứng dậy bước tiếp thay vì ngồi ủ rũ than vẫn, buồn bã thì con đường phía trước sẽ mở ra. Ở đâu, ở chế độ nào mà chẳng có cái tốt cái xấu. Nhất là khi ta đang ở giai đoạn quá độ "Những cơn đau đẻ kéo dài" này. Thay vì than vãn thì hãy làm những việc có ích hơn, đất nước tốt đẹp hơn khi mỗi người có lỗi sống lành mạnh, lạc quan. Chứ ai cũng u sầu như nhà văn Trần Mạnh Hảo thì làm sao đất nước có được những thành tựu như hôm nay? Có lẽ ông đã đa sầu quá chăng?

    Trả lờiXóa
  4. Đất nước buồn khi có những nhà văn mà một thời được công chúng yêu mến nay lại đang lầm đường lạc lối.
    Những người có tư tưởng không vững vàng là vậy mà. Đúng là thật buồn cho một nhân tài, đã bắt đầu tự chôn mình vào đống rác thối

    Trả lờiXóa
  5. Thật buồn khi một nhà thơ đã có sự cống hiến cho dân tộc, cho nền văn hóa việt nam, nhưng do có nhiều sai phạm bị loại trừ khỏi đảng, Nhiều người đang phấn đấu vào đảng để cống hiến, phục vụ cho tổ quốc, lại có những người không biết giữ mình, làm những việc đáng xấu hổ, bị loại ra khỏi đảng, không chỉ thế vì sự ích kỷ, vì sự tức tối của mình, lại quay mặt,sử dụng tài năng của mình để phê phán, chọc ngoáy tổ quốc. không những thế còn theo tà phái để chống phá việt nam.

    Trả lờiXóa
  6. Một con người khi đã có thù hằn, cay cú thì họ sẵn sàng làm bất cứ việc gì, bị đào thải ra khỏi đảng ông này lại không nhận ra sai lầm của mình, lại còn tiếp tục lầm đường lạc lối, rồi trở thành quân cờ, thành con chó cho quechoa để quay lưng lại cắn càn, làm hại tổ quốc. Thật là đáng xấu hổ cho một nhà thơ được gọi là danh tiếng.

    Trả lờiXóa
  7. Bởi vì không đạt được những ước muốn của bản thân hay là không được thỏa mãn một yêu cầu nào đó mà lại quay ra để chống đối lại Đảng và nhà nước thì thử hỏi con người đó có tư cách gì để mà lên tiếng phê phán đất nước chứ nhỉ? hãy tự soi lại bản thân vào gương trước đi rồi hãng viết nhé

    Trả lờiXóa
  8. Đúng là thật buồn khi có những con người như nhà thơ Trần Mạnh Hào. Một thời đã từng là con người yêu quê hương đất nước nhưng không hiểu sao lại đi bất mãn với chế độ mà giờ lại chuyển hương ngược lại quay đầu viết thơ ca chống đối Đảng và nhà nước như vậy chứ. Ôi đáng buồn thay cho những tài năng mà lại bị thui chột thế này

    Trả lờiXóa
  9. Nhà văn nhà thơ cũng là những chiến sĩ góp sức mình xây dựng cho tổ quốc tươi đẹp hơn, chứ không phải là dùng ngòi bút để chống lại đất nước. Đứng trước những lời ca thán của Trần Mạnh Hảo, một bộ phận công chúng càng thấy thất vọng về ông

    Trả lờiXóa
  10. Thật đáng buồn thay cho những nhà thơ từng được công chúng yêu mến như Trần Mạnh Hảo mà lại phạm phải sai lầm như thế này. hãy tỉnh ngộ lại đi trước khi quá muộn đó nhà thơ nhà văn ơi!

    Trả lờiXóa
  11. thôi thì chúng ta hãy cảm thông cho những phút lầm đường lạc lối của những người như Trần Mạnh Hảo đây, cuộc đời ai chẳng có sai lầm. trách sao được khi họ đã ngu muội và lầm đường, hi vọng họ sớm tỉnh ngộ ra trước khi quá muộn

    Trả lờiXóa
  12. định dùng thơ ca để đánh bóng cái gọi là nỗi buồn về chế độ đây sao. rất tiếc là chúng tôi biết thừa cái giọng văn của ông rồi, chỉ vì chúng tôi biết rằng những gì mà ông đề cập đến thì là những gì mà chúng tôi đã có đủ kiến thức để hiểu

    Trả lờiXóa
  13. đừng bao giờ để cho những văn thơ thể loại này làm vấy bẩn đầu óc của chúng ta. Những người trẻ thì nên học tập và tích cực nâng cao hiểu biết, đừng có bồng bột mà tin vào mấy thứ vớ vẩn, thông tin sai lệch mà rồi hỏng cả đời

    Trả lờiXóa
  14. chả hiểu sao mấy ông này dỗi hơi thì phải. Đang sống dưới sự lãnh đạo của Đảng ta thanh bình và sung sướng thế này cớ sao cứ phải làm những việc đáng xấu hổ nhỉ? Rõ ràng là chúng ta không thể để những gì mà chúng âm mưu thành hiện thực được

    Trả lờiXóa
  15. thơ với chả thẩn, đất nước này vẫn đang thanh bình và hạnh phúc và sẽ hạnh phúc hơn nếu bớt đi những kẻ lạc lối như ông Trần Mạnh Hảo trên đây. Cứ ngồi đó mà ôm cái mộng hão huyền vớ vẩn xa rời thực tế đi

    Trả lờiXóa
  16. Đáng buồn cho một ngòi bút. Chỉ vì quyền lợi của mình bị ảnh hưởng mà quay lưng lại với cả chế độ liệu có đáng không? Được rèn giũa qua thực tiễn cách mạng đầy khó khăn, gian khổ và hiểm nguy rồi mà lại không vượt qua được cám dỗ của lợi ích và vật chất. Quá tầm thường!

    Trả lờiXóa
  17. Một số người bước ra cuộc chiến tranh và mang trong mình ký ức tươi đẹp về những năm cả nước chung tay diệt giặc Mỹ xâm lược. Những con người sẵn sàng gạt bỏ những hạnh phúc riêng tư, những ước mong đẹp để sẵn sàng vào chiến trường mãi là những hình ảnh đẹp trong lòng người dân Việt Nam.Hòa bình lập lại hãy sống sao cho mọi người cũng vẫn kính trọng,tôn vinh mình như trong thời chiến

    Trả lờiXóa
  18. Nhà văn, nhà thơ cũng là những chiến sĩ góp sức mình xây dựng cho tổ quốc tươi đẹp hơn kể cả trong thời chiến lẫn thời bình; chứ không phải là dùng ngòi bút để chống lại đất nước. Những lời nói khích bác, bôi xấu của Trần Mạnh Hảo càng làm cho hình ảnh của ông ta xấu hơn trong mắt mọi người mà thôi

    Trả lờiXóa
  19. Lợi dụng uy tín của người khác nhằm mục đích mưu lợi cho những ý đồ mình thật quá tầm thường. Hãy nhìn lại chính mình đi Trần Mạnh Hảo ạ. Trước ông là con người như thế nào mà giờ ông lại thành ra như thế

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. HỊCH 144 VỊ TRÍ THỨC

      http://googletienlang.blogspot.com/2013/05/hich-144-vi-tri-thuc.html

      Ta cùng các ngươi
      Thân sơ không kể
      Ân oán chưa từng
      Thế nên…
      Thấy chuyện bất bình chẳng thể yên
      Gặp sự dối trá việc phải làm



      Thuở nhiễu nhương lại thêm thằng in tẹc nét
      Không gian mở cho người tốt, kẻ xấu
      Trí thức mừng nhờ nâng cao dân trí
      Kẻ xấu vui cậy giấu mặt làm càn
      Tiếc rằng…
      Trí thì lú quên bài học cơ bản
      Chỉ cái đúng mới gọi là chân lý
      “Nghe trên mạng” đích thị phường chợ búa
      Ít còn mừng ai ngờ trên trăm vị

      Ôi thôi!

      Sinh viên phạm pháp chuyện đã rành
      Uốn lưỡi khoa môi quả trò hề
      Tương Lai, Quang A… bỗng giảo hoạt
      Thi tài nghe chừng vượt Bất Vi
      Các ngươi…
      Lấy Trung Quốc để khoe mình yêu nước
      Đem Phương Uyên ra làm trò chính trị


      Há chẳng phải là:
      Cầu tư danh nên bán rẻ lương tâm
      Biến nghi phạm thành anh hùng dân tộc
      Ta còn biết…
      Trí thức là túi khôn của trời đất
      Bao nhiêu thủ đoạn nghĩ cũng rành
      Mới thì xúi trẻ ăn cứt gà
      Trước bảo già quấy Sở 4T
      Thật là…
      Trí thức trăm vị ai người lớn
      Người đã bạc đầu vẫn trẻ con

      Lại nói về chúng ta

      Giấy tiến sĩ nhiều gấp vạn khu vực
      Bằng sáng chế chỉ loe hoe vài cái
      Hố sâu đó các ngươi cũng nhìn thấy
      Là trí thức phải biết nhục cái này
      Thế nên
      Lộc Nhà nước ta sẵn sàng trả lại
      Danh Giáo sư tạm gửi ở bảo tàng
      Bỏ đô thị chốn “biểu tình yêu nước”
      Vui miệt vườn, thèm tiếng cười trẻ con
      Phò chúng nó lớn lên cùng tri thức
      Quên hận thù, quên luôn chuyện chúng ta

      Nay ta khuyên các ngươi…

      Hạng quân tử lấy đại cục làm trọng
      Bỏ tiểu tiết để trở thành vĩ nhân
      Nhục như Hàn Tín còn lưu danh sử sách
      Gân cổ bên hồ được mấy kẻ khen
      Xem Tung Của như một tay chơi khó
      Dùng trí tuệ để chứng tỏ anh hào
      Phương Uyên kia tâm tình cùng giới trẻ
      Mộng thành nhân chứ mộng gì laptop
      Biến thù thành bạn, Nhật, Mỹ đấy thôi
      Bớt bạn thêm thù, đừng có nghe

      Làm được như vậy thì…

      Năm châu bốn bể sánh vai cùng
      Gặp nhau suối vàng lòng rổn rang.

      Xóa
  20. vẫn còn đó những con người có tri thức, có học thức đáng nể. Nhưng vì những lợi ích cá nhân, nhu cầu thỏa mãn bản thân mà họ không đem tài, đem sức của mình ra để phục vụ tổ quốc, mà quay lưng lại nói xấu chế độ. Phục vụ cho những tổ chức phản động, chống phá nhà nước ta. Đất nước chúng ta còn nghèo, chưa phát triển, nên việc không thể đáp ứng nhu cầu thỏa mãn về vật chất cho những con người có tài. Nhưng hãy một lần nghĩ đến truyền thống, nghĩ đến tinh thần dân tộc mà cùng chia sẻ khó khăn cho đất nước, chung tay giúp đất nước cùng phát triển. Như vậy mới xứng đáng là người con của Đất Việt.

    Trả lờiXóa
  21. Đúng là mọt sự việc đáng buồn khi một nhà thơ đã có sự cống hiến cho dân tộc, cho nền văn hóa việt nam, nhưng do có nhiều sai phạm bị loại trừ khỏi đảng, Nhiều người đang phấn đấu vào đảng để cống hiến, phục vụ cho tổ quốc, lại có những người không biết giữ mình, làm những việc đáng xấu hổ, bị loại ra khỏi đảng, không chỉ thế vì sự ích kỷ, vì sự tức tối của mình, lại quay mặt,sử dụng tài năng của mình để phê phán, chọc ngoáy tổ quốc.

    Trả lờiXóa
  22. Thật đáng buồn cho xã hội và đất nước lại có những nhân tài mà lại không giúp ích được gì cho đất nước nhưng ngược lại thì phạm phải những sai lầm làm ảnh hưởng đến đất nước cho nên sẽ bị xử phát theo đúng nghĩa của nó,cho nên hảy tỉnh ngộ trước khi chưa quá muộn.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. TIÊN SỰ TỤI PHẢN ĐỘNG GIẢ DANH ((YÊU NƯỚC ))

      Hôm qua có đám biểu...tình
      Lôi thôi lếch thếch quá thằng ăn xin
      Giáo sư cũng có dăm thằng
      Luật sư dăm chú, lại đèo nhà văn
      Nhà báo..viết láo dua
      Láo nha láo nháo phường chèo cũng thua

      Bám đuôi theo con mụ nặc nô
      Người em thơm thế cái gì cũng thơm
      Em hô Tàu - Việt tương nhau
      Cả bầy xúm lại;;; Zô đi- đừng hèn

      Ngày xưa anh chỉ dạng quèn
      Tiền tài chẳng có, có mồm để ăn
      Về hưu chẳng có ai chơi
      Buồn tình anh dựng băng rôn giữa đường
      Miệng hô đả đảo, tay sờ ví da
      Ngày mai thằng Mặc ló ra
      Ắt là sẽ có vài bài tụng ca
      Tiền vào đến mấy trăm đô
      Tiêu rồi anh lại băng rôn giữa đường

      Ngày xưa nhà nước gọi quân
      Anh lo cụt giống nên chui chuồng gà
      Viết dăm quyển sách gọi là
      xem chừng cũng có vài người đọc qua
      Đến giờ tuổi đã xế chiều
      Thông minh chưa trải mà ngu càng già
      Bám đuôi cái lũ bất tài
      Muốn làm cách mạng, muốn làm vĩ nhân
      Quê choa giỏi lắm nhân tài
      Choa đây cũng hóa tượng đài cho xem

      Giáo sư tiến sĩ học nhiều
      Học xong loạn óc, vẽ vời linh tinh
      Vẽ mình như bậc anh hùng
      Mong thằng Nhà nước ném moi ( tôi) vô tù
      Vô tù mở lớp tuyên truyền
      Cách mềnh từ đó mà ra ầm ầm

      Trâu quỳ, Chợ QUán đắt hàng
      Vĩ nhân cứ gọi vô đây ào ào
      Mở chi bộ Đảng tập trung
      Ngày mai tổng thống xứng tầm năm châu
      Cũng cầu cái chú Ba Tầu
      Uýnh thì uýnh mẹ cho tao được nhờ
      nếu không tao tưới máu ra
      Có thằng chết ngất chớ kêu tao..khùng

      Xóa
  23. Hiện tại chủ nhân của bài thơ này chưa xác thực được là của ai một số kẻ đang gán cho nó cái mác là của nhà thơ Nguyễn Khoa Điềm nhưng chính ông chưa lên tiếng xác thực nhận điều này khi nào cả nếu quả thật bài thơ là của ông thì quả thật là tôi quá thất vọng thất vọng tràn chề vì sao một con người như ông lại như thế?(Chỉ là Nếu thôi). Còn Trần Mạnh Hảo tôi không hiểu cái tài của ông nó ở đâu hay là nó đang ở dạng tiềm ẩn tôi chỉ thấy ông thể hiện tật thôi chứ có thấy tài đâu.

    Trả lờiXóa
  24. NƯỚC MÀY BUỒN NHƯNG NƯỚC BỐ MÀY VUI

    NGUỒN :http://anhtuanwc2007.blogspot.com/2013/04/nuoc-may-buon-nhung-nuoc-bo-may-vui.html

    Thế za mày đã tròm trèm bảy chục
    đáng ra bố mày phải gọi bằng chú, nhẽ thường
    tiếng việt ta, cứ mất dạy là thằng, ngay luôn
    mất dạy thế, đéo ai coi hàng cha hàng chú
    ....
    bố mày nhìn sông thấy tung tăng tôm cá
    thấy rộn vang tiếng lũ trẻ nhỏ nô đùa
    mày bảo sông là đất nước thở dài
    ví mới chả von, đúng là như cặc
    mày có thở ngắn dài cũng mặc
    đừng ngoác mồm phả hơi thối vào sông
    ...
    cái đéo gì mà ý thức hệ lang băm
    rồi cơm nguội bơ vơ, thạch sùng tắc lưỡi
    rồi cái gì mà giẻ rách tâm thần, hoàn lương chân lý
    toàn những lời lảm nhảm vô nghĩa của thằng khùng
    à, địt mẹ mày nói gì mà “thùng rác nhân dân”
    ra mày bảo nhân dân là thùng rác hả?
    mẹ, thứ mày ra đường coi chừng nhân dân vả
    gãy mẹ răng, húp cháo cũng chẳng xong
    ...
    thoạt tiên bố mày cũng định trao đổi vài dòng
    mà mày toàn viết CLGT
    sực nhớ ra, phàm là người tử tế
    đéo ai đi tranh luận với thằng điên
    ...
    bố thật, cái đầu mày lệch mẹ nhiều niên
    biết đéo gì nữa đâu mà chờ lời thật giả
    xưa nay chăm chăm những thằng ngồi lên quá khứ ỉa
    thằng đéo nào cũng dở khùng dở dại, quả báo ngay
    ...
    ngày xưa bảo “thống nhất non sông, cơm muối cũng tày”
    giờ nhà cửa thêng thang, bia bọt đầy mồm vẫn ngoang ngoác chửi
    ngày xưa cắp chiếu nằm sân ga mấy ngày chờ xe lửa
    nay sáng Hà Nội, chiều Sài Gòn, mai Sing, Mã, Thái, Âu
    lên thì cũng từ từ chứ vèo vèo được đéo đâu
    cứ bụp phát đòi thành Anh thành Mỹ
    mà Anh Mỹ thất nghiệp, tệ nạn cũng đầy ra đó
    chỗ đéo nào chả có dở, có hay ...
    ...
    À, quên, bố mày vừa mới nói trên đây
    đéo hơi đâu luận với thằng thần kinh bất ổn
    thôi, đã lỡ tay gõ rồi thì cứ để
    xóa hay không cũng chả làm gì
    ...
    mày buồn, thì kệ mẹ mày đi
    đáng kiếp đứa nào đời vui không biết hưởng
    đâu phải bố mày không biết, không trải những trái ngang, khốn khổ
    nhưng nhìn rộng ra đời bố mày vẫn thấy vui, à ha.
    ....
    Cũng bởi có thằng quăng "thơ cứt" của mày vô nhà
    làm bố mày đang làm việc, thấy thối qúa
    mần vài câu thế cho hạ hỏa
    chả cần lựa ngôn từ, chả edit tới lui
    hay dở gì cũng cứ bốt lên thôi
    mày mất dạy, việc đéo bố lịch sự
    ...
    Thôi, bây giờ bố mày phải mần nốt việc
    mai nghĩ lễ mừng đất nước thống nhất rồi
    việc có xong thì đi chơi mới vui
    còn mày buồn, xin mời cứ việc
    ...
    Đèo mẹ, cũng ở trên đất Việt
    tự dưng nảy nòi một lũ dở hơi
    toàn những là thất, bát thập đến nơi
    rõ già đầu còn ngu hơn con lợn
    ...
    Thôi, kết luận vậy đi, mày thấy buồn kệ mẹ
    nước mày buồn, nhưng nước bố mày vui

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. GỬI BỌN XUYÊN TẠC ÔNG KHOA ĐIỀM

      Nửa đêm lọ mọ in tờ nét,
      Thấy bác Khoa Điềm khóc nước chẳng vui
      Chung quanh im ắng người say giấc
      Lập hạ, đàn ve khan tiếng ngủ vùi...

      Đất vẫn là nơi anh đến trường
      Nước vẫn là nơi em tắm
      Đất nước vẫn là nơi tình nhân hò hẹn (*)
      Chỉ khác là bác đã hết trẻ như xưa
      Đã hết nổi sôi, hết là một phần "đầu máy"
      Như người thợ già đứng bên đường ray
      vấn đoàn tàu ngày ngày đi qua, sao tiếng còi buồn quá vậy?
      người thợ trẻ sao lái tàu run rẩy?
      hướng con tàu sao chẳng thẳng như xưa?
      Đất vẫn là nơi hội tụ nắng mưa
      Nước vẫn là nơi trăm con sông tìm về biển rộng
      Cờ Đại Nội vẫn phần phật trong gió lộng
      Sắc hồng kỳ vẫn nhuộm thắm hừng đông
      Những con cá vẫn bơi trên sông
      Có những dòng sông đã chết và những dòng sông đang sống lại
      Chỉ khác là con cá hanh khắc khoải
      Ngại những dòng lành mà vương vấn những dòng tanh
      Đất vẫn là nơi các bà các cô khỏe mạnh,
      Hớn hở yêu đời, í ới bài thể dục ban mai
      Nước vẫn là nơi đầu sóng ngọn gió
      Dáng phong ba vững trãi đêm ngày.
      Ly cà phê sáng vẫn dậy mùi xa bay
      Chỉ khác vị vì chua cay trong đầu lưỡi
      Nước mắt vẫn rơi, xen kẽ những nụ cười
      Như cuộc sống bao đời nay vẫn thế.

      bác ơi bác
      hãy nhìn rất xa
      vào bốn ngàn năm đất nước (**)
      quang gánh tảo tần cong vòng lưng mẹ
      dời non lấp bể mặn chát lòng cha
      bao máu đã đổ cho đất nước sinh ra
      bao xương thịt đắp thành hình hài tổ quốc
      tuy lòng người khác nhau sau trước
      qua cơn cuồng phong sóng lại yên bình.

      đất nước những tháng năm này một phần bác xây lên
      sao không dám tin vào ngày mai tốt đẹp?
      Mỗi thế hệ là một mảnh ghép
      mỗi con người là viên gạch xây thêm
      những cây thông trên núi Ngự Bình hãy cứ xanh làm nến
      như quốc kỳ vẫn rực cháy trong đêm...

      Xóa
  25. PHƯƠNG UYÊN VÔ TÙ VÀ NIỀM HÂN HOAN CỦA (NHÂN XĨ ,CHÍ THỨC)

    http://googletienlang.blogspot.com/2013/05/phuong-uyen-vo-tu-va-niem-hoan-hy-cua.html

    Nhẽ em chỉ một hai năm
    Treo, có thể, nếu ăn năn thật lòng
    Bọn anh thôi cũng chẳng mong
    Trẻ người non dạ, bẻ cong thế nào ?
    Thôi đành thậm thụt, lao nhao
    Tuy gượng gạo, giữ phong trào thế thôi
    Chờ ngày toà xử, nín hơi
    Nào dám khua mép, múa môi chi nhiều
    Lỡ đâu lại hố thì tiêu
    Nhắc đến lại ức thằng liều Đoàn Vươn
    Bỏ công quyên góp bạc tiền
    Tiền hô hậu ủng ... rước phiền, điên ghê
    Đến em, trông thấy ba que
    Máu thì chả biết máu gì, chắc thua
    Thế mà đâu có nào ngờ
    Một câu “yêu nước” từ bờ môi em
    Thật như cây cọc ló lên
    Giữa dòng chới với bám liền, quá may
    "Tuyệt chiêu" vừa mới chỉ bày
    Không ngờ em đã xài hay quá trời
    Cũng là non dạ trẻ người
    Mà em, thế quái, tin lời bọn anh
    Ngẫm ra cũng có nhẫn tâm
    Nhưng bọn anh sướng, thôi đành nghe em
    Giờ bọn anh múa em xem
    Cho em làm thánh, làm tiên đền bù
    Ráng đi em, mãn hạn tù
    Cho làm tổng thống , muốn gì nữa không?
    Vậy nên em ráng kiên trung
    Lỡ chống thì chống đến cùng mới ngon
    Ra tù lại rải truyền đơn
    Thêm 6 năm nữa cho ... tròn 12
    Ở nhà mẹ em rất vui
    Mẹ tự hào lắm: con tôi ở tù
    Thấy bọn anh múa tài chưa?
    Tâm đen đâu phải cứ thua dài dài
    Lâu lâu mới được con mồi
    Mủi lòng chi, để lại rồi trắng tay
    Bõ công bàn phím múa may
    Ra sao sự thể mặc bay, mới tài
    Bọn anh đã tính cả rồi
    Đấu tranh là phải có người hy sinh
    Em thì còn có tuổi xanh
    Để hy sinh, chứ bọn anh có gì
    Tuổi xanh đã hưởng hết thì
    Tuổi đen hưởng nốt, tiếc gì hả em...
    Nào đâu ly cốc nâng lên
    Mừng ta đưa được bé Uyên vào tù
    Mừng cho “thắng lợi” bất ngờ
    Tưởng treo, mà được 6 tờ, ồ yeah !!!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. QUAN TÒA XỬ ÁN UYÊN-KHA

      Nhân danh Tòa Án Nhân Dân
      Tự do ta giử ,nghỉa nhân cho người
      Quan tòa xử lủ đười ươi
      Án tuyên chớ phải đã rồi sẫn đâu
      Hiên nhà Uyên chỉ lắc đầu
      "Tôi đây không chống giặc Tàu xâm lăng"
      Tôi xưa chỉ dán cờ vàng
      Tại vì người lạ chào hàng linh tinh
      Yêu người chưa rỏ tội tình
      Đã cho laptop,để mình lòng xiêu
      Lòng xiêu mình mới làm liều
      Cho nên nghiệp chướng mọi điều khổ thân
      Nhưng ra tòa phải khăng khăng
      Vì luật sư bảo phải rằng thế thôi
      Chớ theo sự chứng mà coi
      Yêu nước sao lại cứ đòi giết dân
      Giết Tàu thỉ phải sang Tần
      Cớ sao lại cứ xà quần ở đây
      Lại còn đòi Diệt Cộng này
      Diệt luôn cái Đảng ở ngay nước mình
      Nước mình mình phải có tình
      Mình nên bồi đắp cho xinh hơn nhiều
      Nước mình mình nói mình yêu
      Lại đặt bom bến Ninh Kiều là sao?
      Rỏ ràng là nói tào lao
      May là Quan Án biết bao nhân từ
      Chỉ tuyên có sáu năm tù
      Nếu không đời sẽ âm u hơn nhiều
      Trong tù dù có quạnh hiu
      Cũng còn cơ hội làm điều thẳng ngay
      Nếu như cải tạo hăng say
      Sớm hơn rồi cũng có ngày được ra.

      Xóa
    2. UYÊN -KHA BÓC LỊCH -RẬN SĨ ĂN MỪNG

      Hôm ni tụ hội bạn bè
      Mừng Uyên ,Kha đã yên bề chục năm
      Trong kia tường trắng lạnh căm
      Ngoài này yến tiệc hương trầm cụng ly
      Nhân xỉ ,trí thức mà chi
      Mà dụ con nít cho đi ở tù
      Ra tù đời vẫn âm u
      Tuổi già chưa đến,mịt mù tuổi xuân.
      Thế nhưng chấy thức ,xỉ nhân
      Vẫn đang ấp ủ cho lần tiếp theo
      Tìm thêm vài mống nhà nghèo
      Dụ cho tí đỉnh bọt bèo dễ xơi
      Rồi cho vài giọt mật lời
      Đễ cho chúng nó tưởng trời bằng vung
      Hoạt động chống phá lung tung
      Cuối cùng đích đến : tù cùng Uyên,Kha.
      Lần sau xin chớ chừa ra
      Xin lần đến gốc bọn già trên kia
      Sao cho chúng được sẻ chia
      Thấm đời tù ngục ra rìa cuộc chơi.
      Cuộc chơi sòng phẳng ai ơi
      Dễ ăn,dễ chết cuộc đời hẩm hiu.
      Cứ đòi làm ít,ăn nhiều,
      Có ngày cũng sẽ tiêu điều kiếp hoa.
      Tưởng đời nhà cửa nguy nga
      Tỉnh ra mới biết chỉ nhà đá thôi!!!

      Xóa
  26. TÂM SỰ CỜ VÀNG

    NGUỒN :http://xichloviet.wordpress.com/2011/06/18/tam-s%E1%BB%B1-c%E1%BB%9D-vang/

    www.xichloviet.com

    Lại hết một năm sống tha hương.
    Băm mấy xuân qua vẫn đọan trường.
    Cộng sản vẫn còn, ta chưa chết.
    Nhưng biết bao giờ thấy cố hương?
    Quốc hận hằng năm vẫn nhớ ngày
    Ôm niềm uất hận lết sang đây,
    Ngày xưa nhớ cái năm năm bốn
    Cũng tại cộng nô phải chạy dài.
    Số kiếp di cư đến hai lần
    Hai lần nhưng vạn nỗi gian truân.
    Lần sau còn nhục hơn lần trước,
    Vứt cả ba lô cởi cả quần.
    Cũng tại ta xui mới thế này
    Thầy ta đừng chạy chúng biết tay
    Phải chi thầy thí vài trăm triệu
    Đâu phải chạy te vứt cả giày.
    Dù bỏ chạy te vứt cả giày.
    Nhưng ta nào có sợ chúng bay.
    Chẳng qua cũng chỉ vì thời vận
    Tại số nên ta mới như vầy.
    Ta quyết không quên mối hận này.
    Con không làm được cháu ta thay
    Cờ vàng ta phất không ngừng nghỉ.
    Rồi sẽ có ngày chúng biết tay
    Ta vẫn cờ vàng vẫn duyệt binh
    Vẫn hát vang lên khúc quân hành
    Để cháu con ta luôn ghi nhớ
    Hình ảnh hào hùng lớp cha anh.
    Dù là quần áo chợ si đa
    Dù chẳng súng gươm cũng gọi là
    Quân đội cộng hòa thời oanh liệt,
    Để ta ôn lại quãng đời ta.
    Ta phất cờ vàng giữa cờ hoa
    Cờ hoa cứu giúp chở che ta
    (Không có cờ hoa ta lạnh gáy
    Cộng sản rập rình rét bỏ cha.)
    Nhớ về hòn ngọc viễn đông xưa
    Nơi ta hoan lạc suốt bốn mùa
    Tên em ngày ấy không còn nữa
    Còn lại nơi này cái little.
    Thế mà chúng cũng chẳng buông tha.
    Theo đến nơi này xứ cờ hoa.
    Cái little kia nào có tội
    Chúng cũng vặt luôn tức bỏ bà.
    Mấy chục năm ròng giữa chốn đây.
    Eo phe (welfare) vẫn lãnh vẫn ăn mày.
    Phút tem (food stamp) không có đời ta tận
    Bởi thế cho nên phải lụy thầy.
    Ta chạy sang đây đã cùng đường
    Thế nên ta vẫn phải khói hương
    Tâm nguyện khấn cầu ông thánh Mỹ
    Phù hộ ta tròn mộng hồi hương.
    Thầy ta ta dựng tượng phụng thờ
    Cũng vì ơn nghĩa những năm xưa
    Thế mà chúng bảo “quân chơi đĩ ”
    Năm mươi tám vạn hồn có biết chưa
    Hỡi chúa hỡi thần hỡi Ala
    Hỡi Mô ha mét hỡi Di đà,
    Cộng nô láo xược không vặn cổ
    Lại cứ vặn nhầm cổ chúng ta.
    Thà ta nô lệ xứ cờ hoa
    Quyết không về lại chốn quê nhà
    Làm mướn, cu li, hay rửa chén,
    Rửa đít cho thầy cũng sướng cha.
    Rửa đã bao năm rửa mòn tay,
    Nhưng vẫn không quên rửa hận này.
    Đời ta không được, đời con cháu,
    Quyết diệt cho tiêu bọn chúng mày.
    Trung cộng âm mưu chiếm Trường Sa.
    Đã lâu mới có dịp hò la.
    Cầu trời nó chiếm luôn Hà nội.
    Cho đáng bọn mày hả dạ ta.
    Trung cộng to đầu thế mà ngu.
    Đất liền không lấy lấy san hô.
    Sao bay không chiếm luôn cả nước,
    Chẳng lẽ bọn mày sợ chúng ư.
    Bay cứ đánh đi có chúng tao
    Tuy tao chẳng có tí quân nào
    Nhưng tao có cái mồm to khỏe.
    Chống cộng nhưng tao khoái ba tàu.
    Ta có cờ vàng có ống loa
    Có kèn có trống có cờ hoa.
    Tuy hô đả đảo thằng trung cộng
    Nhưng chống chỉ là Cộng xứ ta.
    Chẳng lẽ xuống đường chống tụi bay
    Mà không đả đảo thật hăng say.
    Thì ai mà biết ta yêu nước.
    Nhưng tấm lòng ta khoái chúng mày.
    Hàng hóa Việt Nam bán dẫy đầy
    Nhưng ta cương quyết phải tẩy chay
    Thà ta ủng hộ hàng tàu chệt
    Cho lũ cộng mày chết trắng tay.
    Nhớ nước ta càng thêm uất ức,
    Thương nhà tiếc mãi cái vila.
    Sang đây cam phận thằng ở đợ
    Cũng tại bọn mày lũ cộng nô
    Lạy thánh A la lạy chúa tôi
    Con chống bao năm quá đuối rồi
    Sức kiệt lực tàn đành chống gậy.
    Nay còn chỉ mỗi cái mồm thôi.
    Xin chúa hộ phù lũ chúng con
    Vặt cho chết hết lũ tham tàn
    Mai này phục quốc con xây tượng
    Xây nhà thờ mới đẹp to hơn.
    ***
    Mấy chục năm ròng giữa chốn đây.
    Bưng bê rửa bát đã bao ngày.
    Vẫn chưa rửa được niềm căm hận
    Ôi biết sao vơi mối thù này.
    (Trích comment diễn đàn vietweely)

    Trả lờiXóa
  27. Thật đáng buồn khi một nhà văn đã từng được công chúng yêu mến bây giờ lại trở nên như thế. Đất nước này vẫn đang thanh bình và hạnh phúc và sẽ hạnh phúc hơn nếu bớt đi những kẻ lạc lối như ông Trần Mạnh Hảo trên đây. Nếu ông là một nhà văn có trách nhiệm và tâm huyết với nghề thì hãy có những bài viết mang đến cho người đọc những điều ý nghĩa chứ đừng đi bôi xấu đất nước như thế.

    Trả lờiXóa

Proudly Powered by Blogger.