Thứ Tư, 13 tháng 3, 2013

CHỦ TỊCH HỒ CHÍ MINH - NGỌN ĐUỐC SOI SÁNG CON ĐƯỜNG CỦA THANH NIÊN

by Nguyễn Peter  |  at  3/13/2013 03:52:00 CH


--- CÂY SUNG DÂU ---                      
Chủ tịch Hồ Chí Minh 
Thế hệ trẻ Việt Nam ngày nay ra đời và lớn lên trong một đất nước giàu truyền thống cách mạng và được sống trong khung cảnh hòa bình của chế độ xã hội chủ nghĩa. Chúng ta may mắn và tự hào được hưởng hạnh phúc to lớn mà ông cha ta từ hàng ngàn năm nay đã đánh đổi bằng xương máu: độc lập - tự do và chủ nghĩa xã hội. Chính Đảng và Bác Hồ kính yêu là người mang lại cho chúng ta hạnh phúc ấy. Cả cuộc đời mình, vị cha già của dân tộc đã mang hết tâm sức dìu dắt dân tộc ta đấu tranh giành quyền sống, quyền tự do.
Trong di chúc Bác đã viết: “đoàn viên và thanh niên nói chung là tốt, mọi việc đều hang hái xung phong, không ngại khó khăn, có chí tiến thủ. Đảng cần phải chăm lo giáo dục đạo đức cách mạng cho họ, đào tạo họ thành những người thừa kế xây dựng chủ nghĩa xã hội”. Ngày nay, lớp thanh niên chúng ta, hẳn không ai là không thấm sâu hình ảnh Bác Hồ, không ai là không ghi lòng tạc dạ những lời dạy bảo ân cần của Người. Hình ảnh Người đã trở thành ngọn đuốc soi sáng con đường của thanh niên: “sống, chiến đấu, học tập theo gương Bác Hồ vĩ đại” không chỉ là khẩu hiệu mà còn là phương châm sống, hành động của chúng ta, đó là tâm niệm sâu sắc của thanh niên chúng ta hiện nay.
Cuộc sống của Người là tấm gương sáng cho thanh niên chúng ta noi theo, mà trước hết là ý thức và tinh thần hang say lao động. Chính Bác là một tấm gương sáng trong lao động, dù bận trăm công nghìn việc nhưng Bác vẫn tham gia lao động. Nó vừa giúp ta khỏe mạnh, lại cho ta thêm yêu quý sức lực, thành quả không chỉ của mình mà còn của những người đang hàng ngày hàng giờ miệt mài lao động. Trong lao động Người không hề phân biệt lao động chí óc hay lao động tay chân, đó là điều mà chúng ta học được từ Người. Thực tế có một bộ phận thanh niên có suy nghĩ sai lầm về vấn đề này: họ coi rẻ lao động chân tay mà trọng lao động trí óc “sạch sẽ”, “thanh cao”, hay một số chỉ thích lao động chân tay mà lười lao động chí óc. Tinh thần lao động như thế trái hẳn với tư tưởng, quan điểm về lao động của Hồ Chủ Tịch. Đất nước ta đang trên đà phát triển nhưng so với thế giới thì vẫn chưa thể sánh bằng, vì vậy vấn đề cốt tử hiện nay là phải làm thế nào để nâng cao năng suất lao động, tiến nhanh hơn, bền vững hơn lên chủ nghĩa xã hội. Hồ Chủ Tịch là hiện thân của tinh thần lao động với năng suất cao, có kế hoạch, có kỹ thuật. Vấn đề đó gợi cho thanh niên ta rất nhiều suy nghĩ, bởi thanh niên là lực lượng rất quan trọng trong cuộc cách mạng kỹ thuật. Hơn nữa, lao động là một truyền thống quý báu của dân tộc ta, thanh niên ta lao động theo Hồ Chủ Tịch chính là viết tiếp những trang sử vẻ vang, tô đậm thêm lịch sử hào hùng của dân tộc.
Bác không chỉ dạy cho thanh niên lao động sao cho giỏi, mà còn dạy cho thanh niên học tập sao cho đúng. Sinh thời, Người luôn đề cao tính sáng tạo, ham học hỏi, Người nói: “…phải nêu cao tác phong độc lập suy nghĩ và tự do tư tưởng. Đọc tài liệu thì cần phải đào sâu, hiểu kỹ, không tin một cách mù quang từng câu trong một sách, có vấn đề chưa thông suốt thì phải mạnh dạn để hỏi và thảo luận cho vỡ lẽ”. Và ngay từ nhỏ, Người đã học tập với tinh thần như thế. Môn học gì Người cũng hỏi thầy giáo một cách cặn kẽ. Nếu thầy trả lời chưa rõ, Người tiếp tục hỏi nữa, hỏi đến lúc hiểu thấu đáo mới thôi. Thế mới gọi là “học hỏi”. Không chỉ hỏi để hiểu, đối với những điều sách vở sai với thực tế, không hợp logic Người cũng luôn mạnh dạn đặt vấn đề với thầy giáo, chứ không hề tiếp cận một cách máy móc. Người đã từng hỏi thầy Phan Hoàng Quỳnh: “Sách bảo làm điều lành thì được trả điều lành, làm điều các tất phải chịu điều ác, nếu chưa thấy vậy là do thời gian chưa đến. Thế nhưng người làm điều lành cứ  ngồi mà đợi, thì biết bao giờ mới nhận được điều lanh?” Câu hỏi đã không làm thầy Phan Hoàng Quỳnh bực mình, mà trái lại, khiến thầy thêm phấn khởi vì có được người học trò thông minh, biết suy nghĩ.
Đối với Người, sự hiểu biết không dừng ở mức độ nào cả. Cho nên khi hoạt đôbgj cách mạng ở nước ngoài, Người đã chăm chỉ học ngoại ngữ, đã nói viết thành thạo nhiều thứ tiếng. Trường học của Bác ở khắp mọi nơi, trong lớp học, trong phòng làm việc, trên đường đi công tác, có khi cả ở trong bếp. Đối với Người, học ở trong sách thôi còn chư đủ, còn phải học từ bạn bè, từ nhân dân… học có phương pháp, có hiệu quả. Có thể nói Người là một tấm gương sáng thể hiện tinh thần của Lênin: “Học, học nữa, học mãi”. Qua việc học tập của Bác ta rút ra một điều rằng, không chỉ vào đại học mới có điều kiện học tập. Tấm gương của Người nhắc nhở chúng ta – lớp thanh niên không được chủ quan, sớm thỏa mãn, có thái độ hưởng thụ sớm. Phải biết vốn kiến thức của mình là chỉ là một phần nhỏ bé vô cùng so với kiến thức vĩ đại của nhân loại. Do đó, càng phải hang say học tập hơn nữa: “sống, chiến đấu, lao động, học tập” là bốn mặt của cuộc sống liên quan mật thiết với nhau, không thể thiếu một mặt nào.
Càng tìm hiểu về cuộc đời Bác, dường như chúng ta, nhất là thanh niên thế hệ trẻ như tìm thấy được vốn quý nhất của cuộc sống, lí tưởng cách mạng, tinh thần lao động, tinh thần học tập, lòng tự hào dân tộc, truyền thống yêu nước. Và chính Bác là lẽ sống của thanh niên ta ngày nay, là ngọn đuốc soi đường cho thế hệ trẻ Việt Nam.

0 nhận xét:

Proudly Powered by Blogger.