Thứ Hai, 28 tháng 1, 2013

THỦ DÂM VỚI THÂY MA

by Nguyễn Peter  |  at  1/28/2013 06:55:00 SA

Mới hôm nay thôi, một người có bút danh Như Nguyên viết trên trang Dân Làm Báo với tựa đề sặc mùi kích động: "Tại sao Việt Nam không dám hành động như Philippines?", trong bối cảnh Philippines đã kiện Trung Quốc ra tòa án Liên Hợp quốc trọng vụ tranh chấp chủ quyền tại Biển Đông và triệu tập Đại sứ Trung quốc để thông báo về động thái này. Người này tự hỏi rằng vì sao Việt Nam không hành động như Philippines trong khi ta cũng là thành viên Liên Hợp quốc? 
Bài báo lải nhải rằng: "nếu Việt Nam không có một hành động tương tự như Philippines và hải quân Việt Nam hành động như những gì mà các anh hùng của quân đội Việt Nam Cộng Hòa đã thể hiện trong trận hải chiến Hoàng Sa năm 1974". Đây rõ là một kiểu tự sướng, nhưng là một kiểu tự sướng lạ đời. Lạ đời là ở chỗ phải sử dụng đến cái xác chết của VNCH để tạo ra khoái cảm. 
Tuy nhiên, quan điểm của tôi là dù là ai, có tinh thần chiến đấu chống quân xâm lược để bảo vệ bờ cõi cũng là điều đáng quý. Vấn đề là nói cho đúng, chính xác bản chất của sự việc. Ai là anh hùng, ai hèn nhát, ai kém cỏi cũng nên để cho lịch sử phán xét. Không nên bốc thơm điều không có thật để tự sướng. Như thế người ta nói là thủ dâm với xác chết hay thây ma.

Một bài trên Blog ở hải ngoại có tên Địa Chính trị, nói về thất bại của quân đội VNCH với tựa đề: "Thua từ những cái đầu quá kém" với những lí giải rất thuyết phục. Tác giả cho rằng: Thua vì sự ỷ lại, trông chờ viện trợ và sự tin tưởng mù quáng vào trợ giúp từ bên ngoài. Cách ví von của tác giả cũng rất hay: "Một bên người ta phải đi lao động ky cóp từng đồng để gửi vào Nam đánh gặc, người ta một tay cày, một tay súng, đói khổ ăn cơm độn đến năm bảy phần là sắn. Vậy mà người ta vẫn cứ tin vào ngày mai phơi phới. Một bên là tiền đô, gạo lương, xương bò là thứ mà những người dân nghèo thời đó vẫn có thể mua sắm, khá hơn là hàng hoá xa hoa. Vũ khí thì viện trợ theo ngân sách BU hàng năm..". Sức mạnh tự thân không có, đến khi Bu cắt viện trợ thì cụt hẫng và tự sụp đổ đến mức tháo chạy vứt quần áo, mũ nón, giày dép. Bảo vệ đất nước của mình mà trông chờ vào bên ngoài thì thua là cái chắc.
Một bài viết khác nói về trận Hải chiến Hoàng Sa của tác giả Vi Đức Thanh gửi Google.Tielang cũng có nhận xét tương tự. Trận "Hải chiến Hoàng Sa" ngày 19/1/1974 đã lùi vào lịch sử được 39 năm. Hoàng Sa cũng đã rơi vào tay Trung Quốc chừng ấy năm. 74 người người lính đã bỏ mạng ngoài khơi 39 năm nay. Cũng chừng ấy năm, các “sử gia” VNCH không ngừng tìm cách đổ lỗi cho người khác. Người thì đổ lỗi cho Hoa Kỳ đã bắt tay Trung Cộng và bỏ rơi VNCH; kẻ khác thì đổ lỗi cho Thủ tướng Việt Nam Dân chủ Cộng Hòa Phạm Văn Đồng đã ký “công hàm bán nước”, dâng Hoàng Sa cho Trung Cộng; kẻ khác nữa thì cho rằng VNCH yếu về hỏa lực v.v… Họ dứt khoát không chịu thừa nhận một sự thật là Hoàng Sa bị mất chính là lỗi của những sĩ quan VNCH bất tài, hèn nhát, chưa đánh đã hoảng loạn, tháo chạy. Điều này không khác mấy so với việc tháo chạy khỏi Tây Nguyên; khỏi Huế, Đà Nẵng và cuối cùng là tháo chạy khỏi Sài Gòn. Điều này không khó lý giải bởi họ là những kẻ mang thân phận đánh thuê cho ngoại bang. Kẻ đầu lĩnh trong tập đoàn đánh thuê này là Nguyễn Văn Thiệu đã có một tuyên bố không thể rõ ràng hơn về thân phận đánh thuê của mình và đồng bọn: Nếu Hoa Kỳ mà không viện trợ cho chúng tôi nữa thì không phải là một ngày, một tháng hay một năm mà chỉ sau ba giờ,chúng tôi sẽ rời khỏi Dinh Độc Lập!. Hóa ra, VNCH duy trì được đời sống thực vật là nhờ có viện trợ của Mỹ. Đến khi Mỹ ngoảnh mặt rút ống thở, lập tức tiêu vong.
Trong trận “Hải chiến Hoàng Sa”, xét tương quan lực lượng, mỗi bên có 4 chiến hạm trực tiếp tham chiến. Việt Nam Cộng hòa có ưu thế là các chiến hạm lớn, trang bị pháo và súng lớn hơn, mạnh hơn, nhiều hơn so với Trung Quốc. Tuy nhiên, nhược điểm của các tàu này là cồng kềnh, vận chuyển chậm. Các chỉ huy Việt Nam Cộng hòa cũng không lập sẵn kế hoạch cơ động tác chiến nếu có nổ súng, dẫn đến việc tác chiến bị động và 2 tàu trong đội hình (HQ-5 và HQ-16) còn bắn nhầm vào nhau rồi mạnh ai người đó tháo chạy, bỏ lại đồng đội lênh đênh trên biển. Vậy đó, thua là do hèn nhát, thua là do ngu si đần độn, thua là do trông chờ và tin tưởng mù quáng vào sức mạnh bên ngoài. 

Tội để mất Hoàng Sa đã rõ, vậy sao lại lại phải tự sướng với cái thây ma hèn hạ đó? Kẻ sợ hãi, hoảng loạn và bại não trong chiến đấu đâu có thể trở thành anh hùng? 

Sự thật này xin được nhường lời cho ông Lê Văn Thự - nguyên Hạm trưởng chiến hạm HQ 16- một trong 4 chiến hạm trực tiếp tham gia trận "Hải chiến Hoàng Sa" với bài mà LâmTrực@ đã đăng.

9 nhận xét:

  1. Người viết ra bài viết này hẳn chắc là đang rất bức xúc đây!!dùng từ quá xxxxoayssss!!

    Trả lờiXóa
  2. Sự thật của trận chiến Hoàng Sa cách đây 39 năm đã được làm rõ bởi chính những người trong cuộc rồi. Còn tên Như Nguyên này chỉ được cái phân tích và lý luận xáo rỗng, xuyên tạc lịch sử.

    Trả lờiXóa
  3. CHúng ta cần phải mạnh mẽ hơn với Trung Quốc, đấu tranh trên mặt trận ngoại giao. huy động mọi sự ủng hộ của cộng đồng quốc tế

    Trả lờiXóa
  4. Cái kẻ có bút danh như nguyên đó có thể là hắn không có óc hoặc óc hắn bị kẻ khác nhét cái gì vào rồi.
    Thể chế chính trị của ta khác hoàn toàn philippin phía sau philippin là ai?

    Trả lờiXóa
  5. Như nguyên và những gì hắn viết ta cũng đủ biết là ai huống chi bài viết đó của hắn lại đăng trên dân làm báo nữa.
    ai mà không biết trang đó là cái gì mà.

    Trả lờiXóa
  6. Cái bài đăng rận làm báo của như nguyên sặc mùi kích động như vậy thì cái bản chất xấu xa bẩn thỉu của hắn đã được bộc lộ rõ ràng rồi.Cái bản chất của một con rận bán nước.

    Trả lờiXóa
  7. thằng cha Như Nguyên này . Đầu nó có đạn à @@

    Trả lờiXóa
  8. người viết bài như Như Nguyên là kẻ chính trị cơ hội, viết bài để tạo tên tuổi và kiếm những đồng tiền do bọn phản động cung cấp. thật là kinh tởm.

    Trả lờiXóa
  9. thương lượng biện pháp hòa bình là cách giải quyết tốt nhất hiện nay

    Trả lờiXóa

Proudly Powered by Blogger.