Thứ Sáu, 21 tháng 12, 2012

CON NHỚ MẸ

by MRHADES  |  at  12/21/2012 01:32:00 CH


-- from kenhphununews--
Nắng chiều rọi xuống lòng đường, con lang thang một mình giữa sự ồn ào náo nhiệt của thành phố. Dòng thời gian cứ tuôn chảy, đếm từng con gió trôi qua mà nghe lòng man mác nhớ về mẹ. Đã mấy tháng rồi con không về bên mẹ. Ôi bỗng thèm một tiếng gọi “mẹ ơi” mà sao con nghe chới với vô cùng.
Con ở nơi xa xứ đang trông về quê nhà có người mẹ một đời cặm cụi vất vả nuôi con. Và người mẹ ấy cứ mỗi sớm chiều vẫn trông ngóng bước chân con trở về. Mẹ à! Con xin lỗi, thời gian chưa cho phép con về bên mẹ, dẫu biết rằng những lúc cô đơn trống vắng con thèm nghe tiếng mẹ gọi, thèm được ngồi trong vòng tay yêu thương của mẹ.
Chiều ngả màu khi hoàng hôn sắp tắt, đường phố đã lên đèn, những tia sáng đầu tiên lung linh lóe lên làm lòng con trống trãi.Thêm lần nữa con lại mộng mị. Và có lẽ cái mộng mị ấy chưa nguôi tắt nếu con chưa về bên mẹ. Ngày nào cũng vậy, con không thể quên những ngày như thế. Cứ mỗi chiều, mỗi tối, con lại đứng trước cổng nhà đón đợi mẹ về trong mệt nhọc, bên chiếc áo đã đẫm màu sương sa. Bữa cơm chiều con nghe mẹ kể chuyện đời thường, những câu chuyện buồn vui đi qua đời mẹ… Ký ức về mẹ hiện về trong con, nỗi nhớ mẹ như khắc sâu vào tận cõi lòng.
 Chiều đã vào đêm, bước chân con vẫn đang lang thang trên con phố nhỏ đã vắng bóng người, nghe phố trở mình khép vòm lá xanh im lìm giấc ngủ. Và đâu đây có điệu buồn đang vọng bên tai, nghe lòng mình chao chao một nỗi niềm, bóng người chập chờn theo ánh điện bên đường, có đứa con xa quê nhớ mẹ lạc bước phố đêm.
Con trở về bên ký túc, miên man trong lòng những hoài niệm về mẹ. Dòng nhật ký cứ tuôn ra những câu văn thiếu đầu thiếu đuôi, nhưng đó là những dòng mà có lẽ đây là lần đầu tiên con viết về mẹ. Con xin lỗi mẹ, có lẽ từ bấy lâu nay con đã yêu ai đó, đã vui chơi với đám bạn bè mới của con, mà con vô tâm, con không quan tâm, không nghĩ đến mẹ để giờ đây khi con cảm thấy cô đơn nhất, khi con thấy không còn ai tin tưởng con nữa, con mới hiểu ra rằng, mẹ chính là hơi ấm của đời con, mẹ chính là bờ vai con tựa vào, là nơi con có thể khóc một cách thoải mái nhất. con nhớ mẹ! Có muộn lắm không mẹ, hãy tha lỗi cho đứa con vô tâm này. Tha lỗi cho đứa con chỉ khi thấy cô đơn và buồn bã nhất con mới nhớ đến mẹ. Con đã thấm thía cái cảm giác xa mẹ, cảm giác cô đơn và bị bỏ rơi và có lẽ từ nay ký ức về mẹ sẽ mãi đong đầy trong con, sẽ là điểm tựa để con bước tiếp trên con đường này.
 Đêm tối lãng đãng áng mây trôi, không gian im lìm không một chiếc lá rơi, gió ngừng thổi. Con ngước lên trời cao và nhìn về quê nhà, từ xa xa con trông thấy thấp thoáng dáng mẹ đang vuốt tóc con………Con nhớ mẹ !

6 nhận xét:

  1. bài viết hay quá. cảm ơn admin nhé.. đậm chất tình cảm. đọc mà rất cuốn hút. thực sự rất có cảm xúc.

    Trả lờiXóa
  2. hic, mình nhớ nhà, mình cũng ở xa, nhưng lúc mệt mỏi mình cũng muốn ở bên gia đình để quên đi buồn phiền trong cuộc sống

    Trả lờiXóa
  3. bài viết hay và cảm động quá , cảm ơn blogger nhé. hãy biết ơn với những người đã sinh thành ra mình

    Trả lờiXóa
  4. tình cảm cha mẹ đối với con cái to lớn, chúng ta là những người con phải biết nge lời

    Trả lờiXóa
  5. Công cha như núi Thái Sơn - nghĩa mẹ như nước trong nguồn chảy ra. hãy biết ơn và yêu kính cha mẹ mình!

    Trả lờiXóa
  6. Nhớ bố mẹ quá. Gia đình là điểm tựa vững chắc nhất của mình, hic. MOng bố mẹ mãi khỏe mạnh ở bên chúng con.

    Trả lờiXóa

Proudly Powered by Blogger.