Thứ Ba, 14 tháng 8, 2012

Ba cha con ở Trường Sa

by Nhien Hon  |  at  8/14/2012 09:36:00 SA


Trên tất cả là tình yêu Tổ quốc
Dưới cái nắng gay gắt ngày hè của miền Trung, tôi tìm về thôn Hiển Lộc, xã Duy Ninh, Quảng Ninh, Quảng Bình gặp chị Trần Thị Liễu, vợ liệt sĩ Nguyễn Mậu Phong hy sinh ở đảo Côlin thuộc quần đảo Trường Sa năm 1988. Bên căn nhà ấm cúng, chị Liễu đang sửa soạn chuẩn bị gói ghém đồ đạc cho con trai là Thượng sĩ Nguyễn Tiến Xuân để ngày mai vào đơn vị nhận công tác. Câu chuyện về người chồng thương yêu của chị Liễu hy sinh đã hơn 20 năm qua lại dội về trong ký ức người vợ nghèo tần tảo thôn quê.
Sinh năm 1959, năm 1977 mới 18 tuổi, Nguyễn Mậu Phong đã tình nguyện viết đơn lên đường đánh giặc ở biên giới Tây Nam. Gần 10 năm trời lăn lộn khắp các chiến trường ác liệt ở biên giới, năm 1981, anh Phong được cấp trên đưa đi học sĩ quan. Năm 1984, tốt nghiệp ra trường, Nguyễn Mậu Phong được phân công về Lữ đoàn 146 vùng 4 Hải quân. Anh cùng với đồng đội lên đường ra canh giữ vùng biển trời thiêng liêng của Tổ quốc. Trường Sa là nơi họ đến.
Trước ngày ra đảo, anh được đơn vị cho nghỉ phép gần 20 ngày về để làm lễ thành hôn với chị Trần Thị Liễu làng bên. Vợ chồng chưa ấm hơi nhau, anh đã phải trở về đơn vị. Từ lúc cưới vợ đến khi hy sinh, anh Phong chỉ về nhà được vài lần. Năm 1985 chị Liễu sinh con trai Nguyễn Mậu Trường. Gần 2 năm chị Liễu nuôi con chờ chồng đến năm 1987, anh Phong mới được về phép thăm nhà, ngắm con trai đầu lòng.
"Mấy ngày đầu nghỉ phép thấy anh trầm trầm ít nói, mặt hơi buồn tui tưởng có chuyện chi ở đơn vị. Đêm gặng hỏi anh mới thổ lộ, trên đường về nhà, tiền lương anh cất giữ được hơn 1 ngàn đồng để về giúp vợ con đã bị kẻ gian lấy hết kể cả quần áo, tư trang. Tui ôm anh, thương chồng mà nước mắt cứ chảy dài. Hôm sau, nhìn căn nhà ọp ẹp, nước mưa lênh láng nên anh về nhà nội chặt tre, dựng lại căn nhà cho mẹ con ở. Ngày anh lên đường trở về đơn vị, anh bị sốt cảm. Buổi chiều trước khi đi anh cứ bồng chặt cu Trường dạo quanh nhà. Tui muốn giữ chồng ở lại vài bữa để xông cho khỏi hẳn nhưng anh bảo, việc đơn vị gấp lắm, anh phải vô. Ai ngờ đó là lần cuối cùng vợ chồng được gặp nhau".
Ngày 14/3/1988 là một ngày mà bất cứ người Việt nào cũng không được phép quên. Vùng biển trời của đất nước dậy sóng khi tàu nước ngoài ngang nhiên nổ súng xâm chiếm chủ quyền vùng đảo Côlin của ta. Lúc đó anh Nguyễn Mậu Phong và đồng đội canh giữ đảo đã chiến đấu đến hơi thở cuối cùng để khẳng định chủ quyền của đất nước.
Tiếp bước cha anh giữ đảo
Mang thai đứa con thứ hai mới được 7 tháng, chị Trần Thị Liễu nhận được giấy báo chồng hy sinh trên biển đảo. Chị gần như ngã quỵ, hình ảnh người chồng thương yêu luôn hiện về bên chị. Cạnh bên, đứa con trai hơn 2 tuổi Nguyễn Mậu Trường cứ cầm lấy áo mẹ mà khóc. Phải gắng gượng nuôi con trưởng thành, đó là tình yêu bền chặt dành cho chồng, chị nghĩ vậy.
Một nách nuôi 2 con nhỏ, chị Liễu đầu tắt mặt tối với ruộng đồng. Nhiều hôm làm đồng về trời đã khuya, nhìn 2 đứa con thơ ngồi cạnh cửa chờ mẹ, nước mắt chị chảy dầm vạt áo. Quê nghèo nên cũng chẳng ai đỡ đần được cho mẹ con chị. Gần 20 năm tần tảo nuôi con, những lúc khó khăn nhất, chị Liễu lại thắp hương trước bàn thờ chồng tâm sự để cho lòng vơi bớt lo toan.

Hai đứa con của chị Liễu hiểu về nỗi vất vả của mẹ nên học hành rất chăm ngoan. Chị và con thường nói với nhau "ước mơ một lần được ra nơi ba đã ngã xuống để thắp hương cho ba và đồng đội của ba". Năm 2007, con trai chị Liễu, Nguyễn Mậu Trường đã viết đơn tình nguyện vào bộ đội ra đảo Trường Sa. Đúng 20 năm sau ngày ba hy sinh để giữ đảo, tháng 1/2008, trên chuyến hành trình HQ-936 ra Trường Sa có một hạ sỹ cấp bậc tiểu đội trưởng là Nguyễn Mậu Trường, con trai liệt sỹ Nguyễn Mậu Phong. Trường cùng đồng đội đóng quân ở đảo Nam Yết. Giữa bao la biển trời, sóng nước quê hương, anh vẫn luôn tự hào về người cha của mình, mỗi lần tàu qua đảo Côlin, anh và đồng đội lại thả hoa tưởng nhớ những người đã ngã xuống.
Năm 2007, khi anh trai lên đường nhập ngũ cũng là lúc Nguyễn Tiến Xuân, con trai thứ hai của liệt sĩ Nguyễn Mậu Phong nhận giấy báo lên đường vào học Học viện Hải quân. Ba hy sinh khi Xuân còn nằm trong bụng mẹ, nhưng câu chuyện về người cha anh hùng của mình như ngọn đèn sáng luôn soi rọi cho 2 anh em Xuân và Trường tiếp bước. Ngày tiễn anh Trường ra đảo Nam Yết, Xuân thầm thì với anh "em cố gắng học giỏi, ra trường rồi cũng xung phong ra đảo".
Trong quá trình học tập, Xuân và các học viên đã nhiều lần ra quần đảo thiêng liêng của Tổ quốc. Hiện, vừa tốt nghiệp xong, về quê thăm mẹ được ít ngày, Xuân đang quay lại trường để nhận quyết định công tác. Cầm tay tôi thật chặt, Xuân cười hiền khô "Nếu tết ni anh đi ra đảo Trường Sa công tác để viết bài nhiều khi anh em ta lại gặp nhau mà".
Nhìn Xuân hồ hởi sắp xếp tư trang, lòng tôi dấy lên một niềm tin khó tả: Tổ quốc mãi trường tồn bởi như cố nhà thơ Tố Hữu đã viết "Lớp cha trước lớp con sau/ Đã thành đồng chí chung câu quân hành


11 nhận xét:

  1. con người Việt Nam kiên cường...đất nước Việt Nam huy hoàng...

    Trả lờiXóa
  2. Có rất nhiều bản đồ chính thức của Trung Quốc từ đời Nguyên, Minh đến Thanh, trong đó có bản đồ ấn bản gần thời điểm có tranh chấp như bản đồ Đại Thanh Đế Quốc trong Đại Thanh Đế Quốc toàn đồ, xuất bản năm 1905, tái bản lần thứ tư năm 1910 đã vẽ cực nam của lãnh thổ Trung Quốc là đảo Hải Nam, không vẽ bất cứ hải đảo nào khác ở biển Đông.

    Bản đồ Hoàng Triều Nhất Thống dư địa tổng đồ trong cuốn Hoàng Thanh Nhất Thống dư địa toàn đồ xuất bản năm Quang Tự 20 (1894) đã ghi rõ cực nam lãnh thổ Trung Quốc là Nhai Châu, phủ Quỳnh Châu, Quảng Đông ở 18 độ 30 phút Bắc, trong khi Tây Sa hay Hoàng Sa được Trung Quốc đặt tên, có đảo ở vị trí cao nhất là 17 độ 5 phút. Điều này chứng tỏ Tây Sa hay Hoàng Sa chưa hề là lãnh thổ của Trung Quốc.

    Trong khi đó, ngay tài liệu của chính người Trung Quốc như Hải Ngoại Ký Sự của Thích Đại Sán đã cho biết Chúa Nguyễn sai thuyền khai thác các sản vật từ các tàu bị đắm ở Vạn Lý Trường Sa, tức Hoàng Sa và Trường Sa của Việt Nam. Các tư liệu chứng minh chủ quyền của Việt Nam đã xuất hiện liên tục qua các đời: từ đầu thời Chúa Nguyễn (tức đầu thế kỷ XVII), sang thời Tây Sơn rồi tới triều Nguyễn (từ vua Gia Long), Việt Nam có khoảng gần 30 tư liệu các loại, đã khẳng định chủ quyền của Việt Nam hết sức rõ ràng.

    Trả lờiXóa
  3. Chỉ có người con đất Việt mới có được những phẩm chất tốt đó thôi. Chứ cái bọn cẩu Diện làm tay sai cho giặc thì không xứng đáng là con người chứ đừng nói là người Việt Nam.

    Trả lờiXóa
  4. con người Việt Nam muôn năm, Đất nước Việt Nam muôn năm

    Trả lờiXóa
  5. những người con đất Việt anh hùng, họ thật đáng vinh danh

    Trả lờiXóa
  6. Bài viết cảm động quá!Cám ơn những người con đất Việt đã hết mình phục vụ nhân dân.Họ đã không ngại khó ngại khổ ra chiến trường vì nước vì dân.cám ơn những người mẹ ,người vợ bởi họ đã tảo tần vất vả nơi quê nhà để chồng để con yên tâm công tác.Những người như vậy thật đáng kính!

    Trả lờiXóa
  7. bài viết thật cảm động, con người việt nam là những anh hùng. thật đáng khấm phục

    Trả lờiXóa
  8. Bài viết hay quá. Thật xúc động

    Trả lờiXóa
  9. Hoang Sa, Truong Sa la cua Viet Nam1

    Trả lờiXóa
  10. Một câu chuyện cảm động! Đúng là người Việt Nam

    Trả lờiXóa
  11. đất nước Việt Nam anh hùng, con người Việt Nam dũng cảm

    Trả lờiXóa

Proudly Powered by Blogger.